Hiển thị các bài đăng có nhãn Her. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Her. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2020

Hẹn em


 

Em hỏi anh thích viết từ bao giờ. Anh trả lời rằng anh chẳng biết nữa, chỉ biết những dòng anh viết ra là để thể hiện cảm xúc của anh, có bao nhiêu hỉ nộ ái ố trên đời anh cũng cố thể hiện ra bằng hết, anh sẽ viết khi anh cảm thấy mình có thể bật dậy từ chiếc giường mà câu chữ tuôn trào. Nhưng đã một khoảng thời gian dài anh ít viết hẳn, có thể anh không có cảm xúc để viết, mà cũng có thể anh chỉ viết được khi anh buồn.

 

Em hỏi anh rằng tại sao anh lại hút thuốc. Anh trả lời rằng hoặc là để chill hoặc là để buồn. Em lại hỏi tiếp vậy bây giờ anh đang chill hay đang buồn, anh lại trả lời rằng cả hai. Nhưng em cũng biết đấy, khi nào anh chả buồn. Nếu như bất chợt em bắt gặp trên tay anh một điếu thuốc mà không có ai bên cạnh để chill cùng, hay khi anh mặc kệ những ánh mắt khó chịu của những người xung quanh mà đứng một mình một chỗ hút thuốc, đó là lúc anh buồn. Anh chẳng thích hút thuốc, nỗi buồn mới cần điếu thuốc. Em có thể nói đó là ngụy biện, anh không phản đối, vì dù anh có đổ cho là buồn thì cũng vẫn là nỗi buồn của anh.

 

Anh kể cho bạn anh nghe về quyết định của mình, nó bảo anh là chắc tình cảm chưa đủ lớn đến mức phải sống chết nhỉ. Anh cười, cố gắng chữa cháy rằng đó là điều đúng đắn phải làm. Nó cười ha hả, nói rằng đùa thôi, nói anh không còn cực đoan nữa. Nó lại bỏ mặc tin nhắn của anh mà không rep, chắc nó đủ hiểu anh cần 4 bức tường để còn gặm nhấm nỗi buồn. Cũng may mà anh còn biết buồn, nếu mà cứ phải dùng lý trí để gạt nỗi buồn đi, thì thật sự, buồn lắm.

 

Anh đảo ngược hoàn toàn những lý thuyết tán gái mà các ông pick up artist truyền tay nhau khi đối mặt với em. Giống như cảnh Barney cầm cuốn The Playbook và đốt trước mặt Robin vậy. Anh cho em xem toàn bộ những phần xấu xí nhất trong con người mình và cho em hàng loạt lý do để em sẽ không thể có tình cảm với anh. Có lẽ anh đã từng làm em tổn thương bởi những lời nói của mình, anh đã từng làm em khó chịu. Dù anh có nói bao nhiêu lần xin lỗi và em có nói bao nhiêu câu không sao đâu. Nhưng, em hiểu mà, đằng sau câu không sao đâu của anh là câu anh quen rồi, và anh nghĩ em cũng vậy. Anh nhìn thấy những điều đấy qua ánh mắt của em. Em nói với anh rằng em sẽ thoải mái hơn nếu như anh nhìn vào em mà kể chuyện thay vì lảng đi chỗ khác. Nhưng chúng ta giống nhau mà, phải không?

 

Em hỏi anh rằng anh có cảm thấy xứng đáng không. Trước mặt em anh không trả lời, vì anh không biết trả lời thế nào, và anh xứng đáng với điều gì. Xứng đáng với những lời anh nói? Xứng đáng với em? Hay xứng đáng có được tình yêu? Em à, dù anh có nói gì, có tự tin khẳng định, có hiếu thắng ngạo mạn, hay tự ti vì bản thân tệ hại, thì em mới là người ra quyết định, không phải anh. Anh bỏ lửng câu trả lời ở đó cùng tiếng thở dài, dù rằng mình có chuyển chủ đề, thì rồi đêm đến, chúng ta lại tự nhau dằn vặt, tự chìm đắm trong nỗi buồn.

 

Và,

 

Nỗi buồn cũng là một loại cảm xúc đẹp. Một cái quay lưng bước đi của em cũng trở thành nỗi buồn của anh. Nỗi buồn đó dằn vặt anh trên từng bước đi khi anh tạm biệt em để về lại căn phòng của mình. Nỗi buồn thổn thức ngay mỗi khi anh nói với em là tiếc nhỉ, trong mỗi tiếng thở dài, trong mỗi câu nói thật nhanh rồi quay đầu đi hướng khác như sợ em nghe được. Nỗi buồn hiện hữu trên từng bản nhạc anh nghe, trên từng dòng chữ anh note lại bâng quơ, hay những câu trích dẫn từ những bộ phim anh thích. Nỗi buồn thân thuộc đến từng góc nhỏ trong căn phòng của anh, là ánh đèn hiu hắt chỉ đủ để không nhầm lẫn từng vật dụng, là chiếc giường đơn với bộ ga gối màu xám khô khốc ảm đạm, là chiếc rèm cửa sổ lúc nào cũng che đi một nửa. Nhưng nếu như không có nỗi buồn ấy, thì anh sẽ không còn là anh. Anh không thể làm kẻ hời hợt không biết đối diện với cảm xúc của mình, hay cố gắng gạt bỏ đi buồn đau và nói rằng anh đang vui được. Em biết không, nếu thiếu đi nỗi buồn, anh đâu định nghĩa nổi bản thân anh nữa. Và cũng có thể, nỗi buồn của anh, là em.

 

Nhưng,

 

Niềm vui của anh cũng là em. Là sau cơn mưa mùa hạ, anh bắt gặp tiếng ca trong trẻo của một chú chim, hay sự lấp lánh đẹp đẽ của những giọt nước li ti đang đậu trên tán lá. Niềm vui của anh chỉ đơn giản là một cái quay người theo điệu nhạc giữa đêm khuya, là đôi mắt sáng lên khi hóng hớt những drama đang xảy đến, là cánh tay giơ chiếc cốc cao lên để nhận một ly rượu. Tất cả đều là em, là em làm anh vô thức cắt phăng đi mái tóc man bun của mình để trở về với Pompadour vốn dĩ đã quá quen thuộc của anh, làm anh hạn chế cầm vào bao thuốc khi nghĩ đến tiếng gắt gỏng của em, là khi anh lấn cấn nán lại nói chuyện để rồi khi nhận ra đã là 2 giờ sáng. Anh chẳng biết mọi thứ xảy đến từ bao giờ, nhưng cuộc sống độc thân buông thả của anh, màn đêm man mác cô độc của anh, bỗng bất chợt bị xáo trộn bởi một thanh âm mà chính bản thân anh không thể tránh khỏi mê hoặc. Niềm vui của anh chẳng phải là cái ngoại hình nhỏ nhắn của em, điều đó sẽ chẳng bao giờ khiến anh si mê, mà là cái cảm xúc mãnh liệt bỗng dưng được thắp lên, như ánh sáng hiếm hoi le lói chiếu qua khe cửa số hẹp nơi mùa đông lạnh lẽo xứ người. Và nói theo ngôn ngữ của em, thì em là Sirius giữa màn đêm đen kịt. 

 Thì,

 

“Thôi,

Hẹn em khi chưa có nhau

Hẹn em khi chưa bắt đầu

Hẹn em nơi không có nhau

Thôi,

Hẹn em tương lai phía sau

Hẹn em khi lá thay màu

Hẹn em nơi không có nhau

Thôi.” Thôi hẹn em- Madihu

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Mấy khi



Những ngày Hà Nội trở lạnh, kéo theo hàng loạt những cảm xúc kì lạ từ hưng phấn, từ vui mừng, cho đến những phút giây chỉ muốn ngồi vào trong một góc nhỏ, bên một tách cà phê, nghe những ca khúc nhẹ nhàng và gặm nhấm nỗi buồn một mình.

Nhớ lần đầu thử bước chân vào Tranquil, mục đích khi đó không phải là để lặng ngồi, mà là để tỉ tê cho nhau nghe những câu chuyện hài hước, kết quả là chúng tôi cứ ngồi cầm điện thoại và nói thầm. Tự nhủ rằng, giả như ta chui vào một cái góc đó, làm những việc mình cần làm, bất chợt nhìn thấy một cô gái thanh tú cũng đang tập trung vào cái màn hình laptop, tay gõ liên tục, chẳng phải ta chỉ cần thấy những hình ảnh như thế là đủ hay sao?

Ngày nóng cũng qua đi, thời tiết cũng trở lạnh, người có buồn thì cũng phải bước về phía trước. Thật ra mà nói, ai cũng có những việc riêng của mình, những sở thích, những dự định cá nhân. Vậy nên cách tốt nhất để bớt buồn một đoạn tình cảm là không nghĩ đến nữa, cảm nhận cuộc sống nhiều hơn, để ý nhiều hơn đến những điều dịu dàng xung quanh mình.

“ Ra quán đi, đang ngồi với hội chụp ảnh phim, cứ phải bước chân ra đường mới không buồn được, đôi lúc chỉ cần thế thôi, cảm nhận đi.”

Có bao giờ bạn tỉnh một giấc mộng, và nhận ra một mối quan hệ đã thay đổi hoàn toàn mà bạn không hề biết được nó đang thay đổi theo cách nào chưa? Tôi cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ là cứ bước tiếp rồi tìm hiểu sau thôi.

“Ai rồi cũng sẽ đến lúc
Nặng vương suy tư những cảm xúc,
Ta cũng vậy thôi
Em cũng vậy thôi”

Nhưng rồi làm gì có ai đếm được những buổi chiều tàn gió bấc thổi, những đêm rét mướt nằm co quạnh một mình chỉ biết thở dài. Nào ai thấy được đằng sau khuôn mặt luôn luôn mỉm cười, luôn luôn nhiệt tình là những tính toán nhỏ nhen. Hay ai có thấy được đằng sau một kẻ âm thầm ít nói, khi mở miệng là tỏ ra không quan tâm cùng những nụ cười nửa miệng, là sự quan tâm bằng tất cả những gì kẻ đó có. Ừ thì ai trong chúng ta cũng đều dựng lên cái vỏ bọc cho bản thân, và cảm thấy hài lòng với việc đó, dần dần trở thành tính cách và hành vi của mỗi người, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp theo cách nghĩ của từng người, để có thể gánh trên vai những dự định, những mong muốn của tương lai. Nhưng thật tâm ai chẳng mong muốn mở lòng mình ra, để đủ tin tưởng mà chia sẻ những điều thầm kín nhất, để dẫu có biết người mình mở lòng có thể dễ dàng đâm một nhát dao sâu vào tim, rồi sẽ thất vọng, sẽ đau buồn, nhưng vẫn dại khờ mở cánh cửa nội tâm sâu sắc ấy cho một cá nhân nào đó. Vậy ta dựng lên những vỏ bọc để làm gì? Khi rồi ta lại tin tưởng nhau, một lần nữa?

"Đời cho ta có mấy khi
Và ta đâu có giữ gì
Chỉ muốn mãi bình yên
Chỉ muốn mãi thản nhiên
Chút ấm áp vẹn nguyên" 

Chẳng mấy khi ta dốc hết tâm can ra làm một việc gì đó, dù cho có là bão giông, là mưa gió, ta cũng chẳng ngại ngùng, kể cả khi sững sờ mất hết tất cả, thì cũng chẳng vì thế mà đánh gục ta được, chỉ là ta muốn không đơn độc chiến đâu nữa, nhưng người không đi cùng với ta, cũng chả sao, vẫn còn những câu chuyện để lại.

“- Anh đang ở rất gần em rồi này, muộn thế này rồi sao còn chưa ngủ?
  - Em đợi anh đáp, nhỡ chẳng may bị lạc thì sao, anh đã gọi người đón chưa?
  - Bây giờ anh mới gọi, vì anh muốn nghe giọng em trước.
  - Anh gọi đi, ăn gì đó rồi về đi ngủ, mai tha hồ nghe”


Thật ra cái đoạn tình cảm này, là cô cũng được, không là cô cũng được, cô có thích tôi hay không, chẳng quan trọng, tôi thích cô là đủ. 

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Sài Gòn

*Từ lúc anh đổi tên em trên danh bạ điện thoại, anh đã biết em đối với anh lớn nhường nào rồi.

Chào em, nơi đây với anh thật lạ lẫm, anh không biết đông lực ở đâu ra mà anh lại đi đến đây một mình thế này cả, anh cũng sợ, nhưng nơi đây có em, nên anh muốn thử cảm giác được sống chung một thành phố với em sẽ như thế nào.

  Anh muốn nghe giọng em nói, muốn nhìn em cười, muốn nhìn biểu cảm của em mỗi lúc em nhìn vào một chuyện gì đó và bình luận. Khoảng cách xa xôi khiến cho anh chỉ mong muốn điều nhỏ nhoi như thế.

Xin lỗi em, rằng anh đem cho em cái cảm giác chán nản, rằng cái sự im lặng mỗi lúc gặp em khiến em không vui. Rằng anh để cho em đợi anh 20p dưới trời nắng, đợi 10p ở đầu đường tối đen một mình, đợi anh 15p khi anh cố gắng hẹn em một cuộc hẹn cuối cùng. Lúc đó anh không nói nên lời, nhưng anh thấy mình thật tệ, anh xót. Anh đi đến đây, là để dành cho em những điều mềm mại nhất, nhưng anh lại hành xử không ra gì, thật tệ hại. 

Suốt những buổi gặp em, anh im lặng, anh cứ nghĩ mãi lý do tại sao, phải chăng là anh sợ mất em mãi mãi, sợ em biến mất khỏi cuộc đời anh, anh không còn điều gì để giữ lại nữa? Phải chăng anh chỉ ích kỷ như thế thôi, muốn trở nên có cặp có đôi. Nhưng rồi anh lại nhận ra không phải vậy, đó chỉ là một phần thôi, em đối với anh là một điều tuyệt vời nhất, anh cho rằng nếu anh nói ra tình cảm của anh cho em, mà em nhận lời, thì đồng nghĩa với những khó khăn chúng ta phải đối mặt ở phía trước, anh thì không sao, vì một khoảng thời gian qua chắc cũng đủ chứng minh quyết tâm của anh khi một mình vào đây gặp em dù có rất nhiều chuyện xảy ra khiến anh nản rồi. Anh lo cho em, là khi em phải trao đi một niềm tin vào một người chưa cho em được một cái gì cả, chưa thể cho em dựa vào ngay lập tức, chưa thể đủ điều kiện lo cho em ngay lúc này. Em cũng nói với anh như vậy, phải không?

“Anh có thấy tội nghiệp cho em không?”

Anh có, điều cuối cùng anh không mong muốn trong mối quan hệ này, là để cho em phải buồn, phải cô đơn. Anh thà một mình anh phải chịu những buồn đau, những áp lực cuộc sống còn hơn phải để cho em phải mệt mỏi. Vì anh nói rồi mà, em là điều tuyệt vời nhất đối với anh, từ ngày em xuất hiện trong cuộc đời anh, anh đã có thể làm được những điều anh chưa bao giờ nghĩ tới, có thể cố gắng hết mình để đến gần em hơn, chẳng phải ý nghĩa nhất đối với cuộc sống của một người là luôn luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mình hay sao? 

Anh không chơi trò gì với em cả, anh chỉ là kẻ luôn luôn sợ em biến mất khỏi cuộc sống của anh, vì em quá ý nghĩa rồi. Em bảo anh trở về với cuộc sống của anh đi, em không muốn thay đổi cuộc sống của mình vì cuộc sống của em đã quá tốt rồi. Anh nói rằng anh sẽ đi đến bất kì đâu có em. Anh biết em sẽ không tin anh, nhưng đó là điều con người anh tự hào nhất, rằng không bao giờ thất hứa. Có thể nghe ngu ngốc, nhưng em cứ sống cuộc sống của em đi, vì anh chỉ mong mỗi người vẫn có một khoảng trời riêng của bản thân mình. Còn việc anh sắp xếp mọi thứ để được gần em, là chuyện anh chuẩn bị rất lâu rồi. Đó không hề là một lời nói suông, dù em có tin hay không, nhưng bây giờ em bảo anh sắp xếp lại, thì anh phải làm nhiều việc khác nữa, và anh không muốn cuộc sống của anh không có em như những gì anh đã vạch ra. 

Em đừng hiểu lầm, anh không muốn viết ra những lời này để làm thay đổi quyết định của em, mặc dù rằng thật tâm anh cũng có một chút hi vọng. Nhưng bỏ đi, em vui cười vui vẻ là anh vui rồi, những buồn đau của em, anh nguyện làm người giữ lấy, dù rằng anh biết em vẫn chẳng cho phép anh làm điều đó thay em.
"Dù năm tháng dài lâu, dù sướng vui hay cùng cực khổ đau, thì anh vẫn ở đây, là bậc cửa dưới chân em qua lại, là cốc nước trên tay em run rẩy, là chiếc lá trên tay em hay giọt mưa vương trên áo."
 Cảm ơn em vì những  điều đẹp đẽ ở nơi đây, còn một khoảng thời gian nữa anh mới rời Sài Gòn, nhưng những gì em đối với anh chắc là quá đủ rồi.

Viết dòng cuối cùng này, anh hơi lưỡng lự, không biết phải nói thế nào, vậy nên anh sẽ dùng một lời cũng lưỡng lự không kém.


Tạm biệt em nhé, Sài Gòn, hẹn em một ngày thật gần.  

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

The last day of July

Thời tiết kì cục, cả một ngày trời nắng gay gắt, chẳng ai muốn bước chân ra đường, nhưng đó là ngày thứ Hai, ngày cuối cùng của tháng Bảy, nên dù nắng nóng làm con người ta kiệt sức, thì cũng vẫn phải ra đường. Tối trời, khi lao theo dòng người trong cái nóng vì một cuộc hẹn sau chuỗi ngày mệt mỏi, gió bỗng nổi, bụi bay mù mịt. Trên đoạn cầu vượt dài đằng đẵng từ Láng sang Bưởi, gió thổi nghiêng xe, báo hiệu một cơn mưa ào ạt sắp tới. Ấy vậy mà mưa to thật, xối xả đúng như một cơn bão điển hình của mùa Hạ miền Bắc. Lòng người thì vẫn thế, vẫn như thời tiết, ban ngày thì nắng nóng mệt mỏi, ban tối thì mưa rào ào ạt.

Cuộc sống hiện tại giống như một cốc Espresso Macchiato lạnh, đắng ngắt, và chia tầng tầng lớp lớp đủ các màu từ trắng đến đen. Tuy trông có vẻ quy củ, đều đặn và ngăn nắp, nhưng nó là cả 1 đống lộn xộn liên kết với nhau, sẽ chẳng thể tách rời từng phần một, cốc cà phê sẽ chẳng còn ngon nữa. Cũng như những chuyện trong khoảng thời gian gần đây, luôn luôn gắn kết với nhau từng chút một, dù rằng chúng đều là những thứ riêng biệt tưởng chừng như không hề liên quan, nhưng ta chẳng thể gỡ từng mắt xích nhỏ, mà cũng chẳng thể là một kẻ vĩ đại, giải quyết cùng một lúc tưng đó chuyện được.

Một tháng rưỡi, với một ý tưởng điên rồ có thể hiện thực hóa một cách cụ thể, nhưng cuối cùng vẫn chẳng đi đến đâu. Là cái cách người ta cố gắng hết mình, nắm bắt mọi cơ hội có thể đến, nhưng lại dậm chân tại chỗ, mong ước càng nhiều, không được như mong muốn, gây nên sự chán nản cùng cực. Cũng tự nói với bản thân rằng, nếu cuối tháng Bảy mà không có kết quả gì, thì chấp nhận số phận duyên chưa tới vậy thôi.

 -        Anh dạo này đổi vị à, sao đắng ngắt thế này?
-      Hợp mà, đúng không? Nhâm nhi từng chút một cốc cà phê này, chả khác gì cuộc sống của anh bây giờ cả.
-           Tên dở hơi!!!
-           May mà không phải cà phê đen không đường không đá nhé, thế vẫn thấy là anh còn yêu đời lắm

Ở tuổi 22, khi đám bạn chơi cùng đang bước trên con đường mà họ mong muốn, vui vẻ với những công việc của mình, ta vẫn ngồi đây, chịu đựng những lời nói luôn ám ảnh từ 4 năm trước, nhưng vì kết quả còn chưa tới, ta chẳng biết làm gì ngoài giữ nó như một áp lực để ngày càng tiến lên cả. Ấy vậy mà những áp lực nó cứ ngày càng thêm, ta muốn một nơi để giải tỏa cảm xúc, nhưng lại chẳng thể nào. Đến khi chẳng chịu đựng được nữa, ta chỉ biết lặng thinh, ở trong một góc nhỏ của riêng mình, chẳng giao tiếp gì. Chỉ nhận ra một điều: Cuộc sống của ta chẳng phải là chỉ để làm hài lòng ai khác.


Ta chiến đấu cho một tương lai, lo lắng và tính toán kĩ lưỡng, trở thành một điều nằm trong tầm tay, chỉ mong tất cả vì những cố gắng của ta, mà cùng ta quyết tâm chiến đấu. Để rồi ta phải thất vọng, khi cái tương lai luôn được nói tới như một mong ước của tất cả, lại chẳng phải điều thật sự mong muốn. Ta như chết lặng, chỉ biết ngồi im, để cho số phận định đoạt. Và ta nghĩ: Số phận này là món quà dành cho ta, những kẻ không vững lập trường, chẳng biết được sẽ ra sao…
Ta chỉ mong một người chia sẻ cùng ta, hiểu cho những cố chấp của ta, những điều ta luôn luôn cố gắng. Ta muốn một người mà ta có thể thoải mái kể cho nghe tất cả cái mớ lộn xộn này, chỉ cần nhẹ nhàng ngồi bên, giữ cho ta không khỏi nấc lên vì run sợ. Hay chỉ cần một nụ cười hiền dịu, là cảm thấy yên bình.

Ngồi bên đêm mà,
Làn môi se sẽ run,
Tay nắm bàn tay
Lạ lùng khi em ngồi ngẩn ngơ,
Và em nghĩ cho tương lai, em vẫn thường mơ
Mơ em là mây, là mưa,
Tiếng giao mùa
Lắng nghe đông về tí tách
Xa em
Phố càng xa
Nay đã
Hòa vào mưa
Em vẫn là mưa,
Mưa rơi ào ạt.
(New song of Thai Vu in Alone show 1)



Ta chẳng biết ta phải cố gắng đến bao giờ, nhưng với mớ lộn xộn này, chỉ cần một cái đẩy nhẹ nữa thôi, ta sẽ vỡ tan…

Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Cedrat Boise - Refresh


Tôi vẫn tin rằng việc quyết định wear một mùi hương mới là theo tâm trạng. Một chủ nhật Hà Nội đẹp trời, nắng nhẹ và không mưa; cũng chẳng còn bận tâm đến bất kì một công việc hay bài thi nào cả, mở tủ và không động đến signature Vetiver vẫn được tôi dùng hàng ngày, một chút nhẹ nhàng của Cedrat Boise như vừa tỉnh dậy trên một ngọn đồi thông sớm ban mai.

Dành tặng cho nhau chút hương thơm từ Pháp, và giữ trong mình cái giá lạnh từ Nga…



Mancera như một nhà niches sạch sẽ, thiết kế chẳng cầu kì bắt mắt, chỉ đơn giản là lọ hình trụ và luôn có cùng một font chữ ghi tên loại nước hoa của mình. Ấy vậy cũng đủ trầm tĩnh lặng lẽ xuất hiện trong tủ đồ của những kẻ ưa thích mùi hương.

Mancera Cedrat Boise là nét chua của Pineapple và Black Currant, quyện chung với sự ngọt ngào của Vanilla, mang đậm nét mùa hè nhẹ nhàng mà tinh tế. Người ta thường thấy những mùi hoa quả và cỏ cây hợp với mùa hè, làm dịu đi cái nóng bức thường ngày. Cedrat Boise lại mang đến chút hương ngọt ngào tưởng chừng chỉ dành cho mùa lạnh. Khi chút hương của hoa quả nhạt đi, chỉ còn lại vị chua của Dứa thoang thoảng, kết hợp với những nét trầm của Moss, của Cedar và sự ngọt ngào từ Vanilla, đưa người ta đến cảm giác bình yên giữa rừng thông buổi sớm.

Tôi thường tự huyễn hoặc mình một hình bóng nhỏ, cô sẽ như một khoảng bình yên trong tim, giữ cho bản thân khỏi lệch lạc trước những khó khăn rối bời.


Cedrat Boise có độ bám tỏa tốt đến mức đáng để lưu tâm. Nhóm hoa cỏ thường lưu mùi kém, Cedrat Boise như ngôi sao sáng hiện lên khiến người sử dụng có thể wear cả ngày không sợ bay mùi.

“Hôm nay dùng gì thế, chẳng giống mọi ngày, tỉnh cả người”

Tôi bước vào một suit tailor quen thuộc, đã cuối ngày, nét mệt mỏi hiện rõ trên mặt Style Controller, nhưng mùi hương để lại cho anh sự tò mò, những mệt mỏi dường như đã tan biến. Dù đã qua một khoảng thời gian dài, anh vẫn nhận ra mùi hương trên người tôi khác với mọi ngày, vẫn cảm nhận được nét ngọt ngào mà thanh mát.
 
 Quả thật, refresh bản thân nhẹ nhàng thì Cedrat Boise đem lại hiệu quả rất tốt.

Cứ trầm tĩnh nhẹ nhàng, phải chăng đó là cách ta lặng lẽ xuất hiện trong đời nhau?


Từ tận sâu thẳm trong tim này, gạt đi nỗi tuyệt vọng đang đeo bám lấy, chìm trong mùi hương của núi rừng, bỗng chốc nhẹ bẫng, hít một hơi sâu và dễ tính đến lạ thường… 

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

High Hopes

Những ngày này, mùa hạ miền Bắc là những ngày mưa bão. Cứ mưa to là Hà Nội lụt, tôi nhớ ngày thi cuối cùng của học kì, bão vào tâm điểm, một buổi thi khó khăn lạnh lẽo và ướt. Chiếc xe chỉ cần dừng lại 1s thôi, là có thể đứng giữa cái khắc nghiệt của thời tiết, với đôi mắt đỏ au vì bệnh tật và chẳng thể làm gì hơn được rồi… Cũng vì vậy mà tôi càng ngày càng không thích những cơn mưa, và tôi chẳng còn là cậu trai của 5 năm trước chìm đắm trong những cơn mưa mùa hạ, cười đùa vui vẻ và thích giấu đi những nỗi buồn…


Khoảng thời gian gần đây, tôi trở nên cục cằn khó tính, miệng luôn nói ra những câu nói gây tổn thương trực tiếp, cũng hay nói tục hơn. Phải chăng những hành vi như vậy là do khả năng kiểm soát bản thân ngày càng kém hơn, hay mọi thứ trở nên ngoài tầm kiểm soát? Việc này hoàn toàn đi ngược lại những gì tôi hướng tới. Ngay chính cái tên của blog này, “Hmm, How about Darjeeling?” Cũng là một lời mời thử loại trà đen nổi tiếng, nhẹ nhàng và cổ điển, chẳng có chỗ cho sự cục cằn vô lý.

Tôi thích cái cảm giác thôi thúc trong khoảng thời gian này, chỉ những người thân thiết với tôi mới biết được tôi đang trở nên thế nào. Đem so sánh với tôi của vài tháng trước, chẳng còn quá bận tâm đến sự chắc chắn, thay vào đó là những quyết định đầy thử thách, những tính toán lo âu và không chắc chắn. Người ta thường bảo, cứ kiên trì thì sẽ có kết quả tốt, chẳng bao giờ uổng phí công sức. Nhưng tôi cũng chỉ là một kẻ chỉ bùng cháy khi được thôi thúc mãnh liệt, liệu rằng sự cố gắng này có thể có kết quả không, hay lại tùy duyên?

Tôi ghét những việc chỉ biết chờ đợi và cầu nguyện. Thứ mình mong muốn, phải do chính tay mình cố gắng có được, duyên số chỉ đưa ta đến một cuộc gặp gỡ, còn được hay không, là do khả năng bản thân đến đâu rồi…
…..

"I love her and that’s the beginning and end of everything."_ F. Scott Fitzgerald

Nói đi nói lại, cuối cùng cũng chỉ là để nói đến chuyện tình cảm, nó là một thứ phức tạp, chẳng thể nào chỉ dựa trên tính toán là đạt được cả. Gặp được nhau trong đời, vốn là một cái duyên, người ta trân trọng nhau, thì muốn ở lại bên nhau thôi.

Tôi chẳng mong gì một cuộc tình lãng mạn, chỉ cần một điều nhẹ nhàng chân phương nhất để hướng về, để biết mình còn phải cố gắng nhiều thật nhiều, để chia sẻ những điều thường ngày, để bản thân hoàn thiện hơn mỗi ngày, và giữ cô trong tim như một điều bình yên nhất.

Thế nhưng,

Dù có mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng thể nào chống lại được sự vô tình của số phận. Chẳng phải ta cứ mong muốn là có được. Chỉ một giây buông thõng cánh tay, đứng giữa dòng chảy lớn trên biển, sóng sẽ đánh ta dạt xuống. Ta chỉ như một hạt cát nhỏ bé, chấp nhận để sóng vùi lên không kháng cự. Nhưng không phải tất cả mọi điều ta đều phó mặc cho số phận an bài, nếu ta không tự mình nắm lấy, sẽ vì sự nhu nhược của chính ta mà chẳng bao giờ có được, nhất là tình cảm.

"Ta ngã vào nhau những đêm hiền lành, ngã vào nhau những lần bão giông
Kìa bao lâu, nắng gọi về cơn mưa? Đợi bao lâu đến ngây ngô ngày thơ?
Còn ru tôi những yêu thương ngày mơ? Còn ru em yên vui về gõ cửa?"

Tôi cần một ly Rum Coke ngay lúc này, chẳng quá đắng cũng chẳng quá ngọt, giữ cho mình một hơi cồn không quá chuếch choáng, quyện cùng chút hương Vetiver của mùa hè, dù cho mọi thứ có đi đến đâu, thì mùi hương và kỷ niệm này, sẽ vẫn ám vào tôi có lẽ đến ngày tận thế. Thương cô một thời và dành cho cô những điều mềm mại nhất.

It takes me back to when we started



“Khi nhìn thấy tâm hồn của một người mà cảm mến, nếu không phải là bạn có trong mình một trái tim sâu sắc đến mức nhìn thấu tâm can tất cả, thì cũng là đã được số phận đặt tay vào nhau từ lúc nào chẳng hay rồi.”

But we keep holding on to it, because who knows, there might be a miracle. Phải vậy rồi, ai biết đâu được, dù cho đó là những điều mông lung nhất, thì biết đâu đấy, đó có thể là những điều diệu kì. Như cách mà Ted Mosby trong HIMYM tin vào định mệnh mà Universe mang tới vậy.

Nhưng đến cuối cùng, khi mọi thứ cố gắng, mà mãi chẳng thể nửa bước tiến gần đến được kết quả, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, chỉ luôn đổ lỗi cho duyên phận, chẳng có thể đi đến được với nhau…


Những gì cuối cùng phải làm, chỉ là nhớ lại lý do mình đã bắt đầu, đừng vì không biết cách đối mặt, mà đổ lỗi cho số phận của mình… 

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

The Devil

Cậu chàng sinh ra là một tâm hồn đơn giản, cậu lớn dần lên trong sự bao bọc của cha mẹ, cậu đi học, vấp ngã, tạo dựng mối quan hệ. Và chính khi cậu đang cố gắng để theo đuổi những giới hạn cao nhất của bản thân, cậu gặp nàng.

Cậu từng trải qua rất nhiều những cung bậc cảm xúc của các cuộc tình từ khi còn ngây ngô, khi cậu nghĩ rằng chỉ có tình yêu là tất cả, khi cậu chỉ mong muốn cưa đổ 1 cô nàng hot nhất khóa, hay khi cậu cho rằng cậu là nhất, tất cả những cô gái khác chỉ như những bông hoa đẹp để cậu lướt qua ngắm nhìn. Cậu đổ vỡ đủ nhiều để biết cậu quá khích như thế nào. Và cậu chẳng thiếu tự tin khi đứng trước mặt một cô nàng nào cả, ấy vậy mà cậu điếng người khi gặp nàng…

Cậu chẳng hiểu cậu bị làm sao, cậu khao khát thể hiện bản thân mình cho nàng thấy, cậu mong muốn được che chở cho nàng, và mong muốn nàng ở bên cạnh cậu, cái cảm giác mà cậu chưa từng cảm thấy như vậy. Nhưng bỗng dưng toàn bộ những trải nghiệm từng có, những kinh nghiệm của cậu chợt tan biến đi hết, cậu chẳng còn là một kẻ khó gần với khuôn mặt lạnh tanh, trở nên vô dụng với tất cả đống kiến thức cậu thu thập được. Cậu thiếu tự tin.

Một người đàn ông gõ cửa trước nhà cậu, tự xưng là Baphomet- người sáng tạo, toàn thân ông ta toát lên một màu huyền bí, hai cánh tay xăm đầy những ngôi sao, những con quạ và những cổ ngữ không dịch được. Ông đeo sau lưng là một cặp sừng dê lớn cậu chưa thấy bao giờ. Người đàn ông cất lời:

   - Ta biết điều cậu mong muốn, và ta có thể giúp cậu đạt được, nhưng điều này sẽ khiến cậu dằn vặt bản thân.



Cậu chẳng mảy may suy nghĩ mà chấp nhận. Suy cho cùng thì tất cả những điều cậu trải qua, chẳng phải vẫn dằn vặt cậu hàng ngày, và cậu tìm được cách mà dồn nén nó vào một góc tối riêng chẳng mảy may để tâm đến hay sao?

Baphomet gật đầu rời đi, ông ta nở một nụ cười gian xảo, cậu chẳng biết vị thần sáng tạo được thờ phụng bởi các kiếm sĩ Templar là kẻ như thế nào, nhưng chỉ cần hắn giúp cậu đạt được điều cậu muốn, một chút dằn vặt cũng có đáng gì đâu.

Và kể từ đó, mọi chuyện trở nên suôn sẻ với cậu. Cậu chỉ cần yêu cầu trong tâm trí, nàng ta sẽ đáp ứng đúng điều cậu mong mỏi. Cậu thỏa mãn, cho rằng cô nàng đã đổ mình rồi, nhưng mọi chuyện suôn sẻ quá, một phần tâm trí cậu không tin tưởng nổi cậu nữa. Cậu cảm thấy mọi chuyện cậu có được trong mối quan hệ này không phải là do cậu tự tạo ra. Khi cậu thấy những điều tốt đẹp hay những gì nhờ kinh nghiệm chỉ bảo mà cậu làm cho nàng, đều không được như mong đợi. Nhưng khi cậu tuyệt vọng nhất, chán nản nhất, thì điều cậu muốn lại được thực hiện. Việc này vắt kiệt sức cậu. Ngay cả những rào cản vật lý giữa cậu và nàng vẫn còn đó, đôi lúc nó bị phá bỏ một cách vô lý khiến cậu chẳng tin vào mắt mình. Cậu ám ảnh, chẳng một phút giây nào cậu không lo lắng về việc cậu tự mình dành tình cảm của nàng, hay Baphomet đang giúp cậu, một cách không giống như cậu tưởng tượng. Và cứ thế, cậu chìm đắm trong sự đề phòng, những thỏa mãn đang chơi đùa với cậu, không có lối ra, như những sợi xích tưởng tượng đang trói buộc cậu vậy…

Ở nơi u tối nhất của thế giới, Baphomet, vị thần của sự sáng tạo, lộ cặp sừng nhọn, đang khoái chí cười cợt trên sợi xích gắn kết 2 con rối của mình, nhìn chúng dần dần kiệt sức, thưởng cho chúng điều chúng cần khi chúng sẵn sàng bỏ cuộc rồi lại tước đi trí tuệ và sức lực của chúng; nhận được lời khen ngợi:
-          Ồ Satan, miếng mồi này chất lượng thật.


         Note: The Devil: đây là một lá bài Tarot, chỉ đơn giản là một con quỷ đang trói 2 người 1 nam 1 nữ lại. Nó sẽ cho người ta bất kì cái gì họ muốn, nhưng nó sẽ tước đi 1 điều gì đó. Trong tình cảm, The Devil sẽ khiến người ta chìm đắm vào một mối quan hệ như một thứ thuốc gây nghiện, không thoát ra được. 

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Cơn mưa tháng 5

Hà Nội mưa rào sau cả một tuần cứ dấm dứ nhả những trận mưa nhỏ ẩm ương rải rác. Thời tiết trở nên lạnh đột ngột, tôi chẳng biết cái sự mưa lạnh này sẽ kéo dài được bao lâu nữa, trước khi phải chống chọi với cái nắng oi ả của mùa hè ở trên tầng cao nhất cái tòa nhà này. Tôi trèo ra ngoài ban công, tay cầm một tách Earl Grey nóng bỏng và chẳng thèm đổ thêm chút đường nào. Giọt mưa đập lên những mái tôn, từng nhịp từng nhịp, như âm điệu vội vã nơi con tim tôi thổn thức.

 Tôi từng viết rằng: Tôi muốn tìm được một người tâm giao, để chẳng ai sợ sự im lặng của người kia mà tôn trọng sự cô độc của nhau như một phần của bản thể của người đó. Điều mà có vô vàn lời nói sáo rỗng cũng chẳng bao giờ chạm tới được. Tại sao ta không cứ im lặng mà yêu nhau? Cứ im lặng mà làm những công việc riêng của bản thân, cố gắng vì bản thân và lặng lẽ ở bên hỗ trợ nhau? Tôi thích cái cách Frank và Claire Underwood trong House of Cards ở cạnh nhau, như những bản thể chẳng thể thay thế sinh ra để giúp nhau “tiếm quyền”. Một người luôn tìm mọi cách để đạt được quyền lực và một người luôn sẵn sàng tiếp sức khi cần thiết.

Tôi chẳng cô đơn, nhưng lại luôn cô độc. Tôi giữ cho mình rất nhiều nguyên tắc và mặc kệ cho người khác nói rằng tôi vô tâm hay thậm chí là thiếu nghiêm túc trong tình cảm. Tôi muốn cả hai đều có cuộc sống riêng của bản thân, để mỗi người giữ một góc trời riêng cho cá nhân mình. Rồi mỗi lần gặp gỡ, ta lại chia sẻ những cảm xúc bình lặng cùng nhau, để ta thấy con tim ta yên bình. Tôi chẳng coi đó là sự thiếu nghiêm túc và vô tâm, chẳng phải ta luôn mong muốn bản thân không thuộc về ai sao? Từ bao giờ việc tôn trọng cuộc sống riêng của nhau lại trở thành vô tâm vậy?



Mọi người ai cũng từng đi qua những tình yêu, từ khi vụng dại ngây ngô đến khi đã biết suy nghĩ nhiều hơn. Đổ vỡ đủ để biết vị chua cay mặn ngọt của tình yêu, nhưng chẳng phải ai cũng đủ cam đảm để bước tiếp sau bao nhiêu lần thất bại, cố gắng chiến đấu để được trở nên có cặp có đôi.

Tôi không muốn một sự vội vàng sau nhiều lần đổ vỡ, như cái cách mà sau cùng tôi vẫn tự trách bản thân mình quá nhẫn tâm. Tôi chỉ cần một cái cảm xúc về cô, để giữ cho tôi biết mình cần phải cố gắng hơn nữa, để cuộc sống mỗi ngày lại mới, để hoàn thiện thêm nhiều chút, để đưa bản thân tiến xa hơn mỗi ngày, và đến khi gặp lại cô lại thấy tôi là một phiên bản hoàn thiện hơn của chính tôi.

Cô sẽ ngạc nhiên khi biết cái cách tôi đặt cô trong tim, là một điều tôi thầm cảm ơn vì đã giữ cho tôi không bị lạc trong những áp lực vẫn luôn đổ đến hàng ngày chỉ đợi một giây tôi yếu lòng, sẽ đánh gục tôi xuống và vùi dập tôi bằng những lời chỉ trích. Và nếu có cách nào đưa cô lại bên tôi, tôi sẽ chẳng chần chừ mà nắm lấy và trân trọng điều ý nghĩa đó.


Tôi luôn nghĩ mỗi người là một bản thể riêng và duy nhất, ta thay đổi vì ta, chẳng phải vì một ai khác. Người đến bên ta, bước cùng ta một đoạn, ta dùng lòng bàn tay này để nắm lấy, như một thứ nhân hậu. Hoặc ta dùng lòng bàn tay ấy để đặt lên má người ta yêu, mong nàng hiểu cho những cố chấp của ta, và ta chỉ dành cho nàng những điều mềm mại nhất...


P/S: Tôi biết mình muốn có một người yêu thật tuyệt vời, nên tôi cũng phải trở nên tuyệt vời đến đón lấy cơ hội cả đời có lẽ chỉ đến có một lần. 

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Chúng ta khác nhau

Chúng ta là hai con người khác nhau. Em cô đơn, còn anh cô độc.


Anh thích sự riêng tư chỉ đôi người biết, em thích kể cho cả thế giới nghe. 
Anh thích cùng nhau đi dạo, em thích ngồi trên xe máy và đi phượt. 
Anh thích mặc đồ cổ điển, em thích sự nghịch ngợm trên đường phố.

Anh thích nghe những ca khúc indie nhẹ nhàng, em tắt đi và bật EDM. 
Em muốn lúc nào chúng ta cũng ở bên cạnh nhau, anh luôn tìm thời gian trống cho riêng mình. 
Em thích một mối quan hệ vì nhau mà thay đổi, anh lại chẳng muốn ai vì mình mà thay đổi quá nhiều.

"Loài hoa không tên như mắt người thương
Tình yêu không tên như nắng khôn lường
Bài hát đang vui em ơi giữ lòng sáng đẹp...
Đẹp như trăng mới lên xanh đường yêu
Đường yêu chông chênh em bước cho đều..."

Anh chẳng bao giờ mong muốn sự chia ly, nhưng anh luôn ghét bọn đàn ông cô đơn cầu xin tình cảm người phụ nữ. Anh tìm kiếm một sự bảo thủ, chẳng mong gì hơn em giữ cho mình một khoảng trời riêng như lần đầu ta gặp mặt, như cái cá tính hay bản ngã riêng của em vậy. 

Những người đến bên ta, nhiều khi chỉ đủ để cảm nhận một giọt rượu ái tình, để rồi khi đi mất, chỉ kịp tự nhủ rằng "đó chẳng phải cái xương sườn ta từng mất". Không gian này là một sự chuếch choáng, hơi vẫn nồng, nhạc vẫn át đi những lời ta vô thức nói ra. Nếu như khi đứng lên, bước khỏi nơi ồn ào đủ loại người, có thoát khỏi những điều cũ ta ghim giữ đấy, ta đã khuây khỏa.



Em thích anh chỉ biết mình em, em tự so sánh mình với tất cả những cô gái khác anh quen, còn anh thì chẳng bao giờ nghe em, em so sánh để làm gì, khi những điều em có, nhiều người khác phải ghen tị? Em ơi đừng mong chờ những món đồ đôi diệu kì như bao người khác, những chiếc áo phông giống hệt nhau đầy chữ, những chiếc vòng tay khắc tên hai người, cũng đừng mong những dòng trạng thái đầy tình cảm viết đầy trên facebook cá nhân. 

" Chợt nghe bên hiên ai nhắc thuở xưa
Chuyện không yên vui thôi nhớ đâu thừa
Ngoài phố trăng lên em ơi gió về rất lạnh..."

Anh luôn nghĩ mỗi người là một bản thể riêng và duy nhất, ta thay đổi vì ta, chẳng phải vì một ai khác. Người đến bên ta, bước cùng ta một đoạn, ta dùng lòng bàn tay này để nắm lấy, như một thứ nhân hậu. Hoặc ta dùng lòng bàn tay ấy để đặt lên má người ta yêu, mong nàng hiểu cho những cố chấp của ta, và ta chỉ dành cho nàng những điều mềm mại nhất...

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Cafein, Feeling and U

Ngày cuối năm, bên cạnh ly cà phê....
Tôi thường tự hỏi bản thân rằng, tại sao cà phê lại là một trong những thức uống được yêu thích nhất ở khắp nơi ? Tại sao một thứ nâu nâu và đắng đắng lại có thể khiến người ta thích thú như vậy ?

Chỉ đến khi bắt đầu phải làm việc với cường độ cao và dồn dập tôi mới tìm đến cà phê chỉ để giúp mình tập trung hơn cho công việc. Những lần đầu thử cà phê, tôi chỉ nghĩ đơn giản là nó khiến mình tỉnh táo. Vậy là tôi cố nuốt cái vị đắng lạ lẫm ấy vào người, rồi dần dần.. dần dần nó thú vị một cách kì lạ.

Mỗi lần dùng cà phê, là mỗi lần nó đưa tôi vào những trạng thái khác biệt, lúc thì run rẩy, lúc thì chếnh choáng, lúc thì như phát điên bên công việc. Nhưng, có một điều không thay đổi, mỗi khi cafein tác động vào não là tôi lại nghĩ đến em, người con gái tôi thương rất nhiều. Một mối quan hệ mà nhiều khi mình không biết được bản thân nằm ở đâu trong cuộc sống của họ mặc dù đã cùng nhau trải qua rất nhiều kỉ niệm, những mốc quan trọng trong cuộc sống, chiếm một vai trò không thể tách rời. Và tôi cứ quay cuồng bên những suy nghĩ mơ hồ về em, về cảm xúc mà tôi luôn giữ cho riêng mình.
"Ngày anh không dám nói hết suy tư về em trong tim
Ngày anh cứ đứng nhìn em quay đi vội vã
Ngày anh không dám nói lý do anh cười vu vơ khi em bên ai
Vì anh vẫn thế, vẫn yêu em..."

Tôi trở thành một kẻ đã cũ, kẻ giữ trong mình những điều tuyệt vời nhất của em nhưng lại chẳng hề xa lạ. Dù tôi có làm mới mình đến đâu, thì tôi vẫn là một người quen cũ chẳng có nhiều thời gian quan tâm hỏi han. Tôi bận rộn với những dự định công việc của mình, còn em, ngỡ như đang cần khoảng thời gian tìm hiểu điều mới mẻ mà em chưa bao giờ biết.

"Cà phê chẳng phải cái thứ mà người ta mượn để giải sầu như rượu, uống để say để nâng cảm xúc lên một bậc. Cũng chẳng phải cái khói thuốc cay nồng khé tận cổ họng rồi sặc lên tận mũi như những lần đau khổ rồi hai thằng bạn chỉ bảo nhau: thôi cứ buồn nốt đi..”

Và tôi tự nhủ lòng mình “Ừ buồn nốt thôi”

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Hồ Tây và em !!

Hà Nội, một ngày mùa thu...

Hôm nay tôi gặp em !! bất ngờ ở chỗ chính em lại là người hẹn tôi trước. Mặc dù tôi cũng có ý định rủ em ra ngoài xả hơi sau mấy ngày bung hết sức lực cho công việc tại trường. Ban đầu em rủ tôi đi cùng đến 1 buổi nói chuyện, nhưng do trên đường đến đón em tôi lại kẹt xe. Nên chúng tôi chuyển qua đi lượn lờ xung quanh Hà Nội. Dù có là ở Hải Phòng hay Hà Nội, mỗi lần gặp nhau, nếu không đi ăn hay mua sắm gì, thì chúng tôi lại đi lượn. Lần này chúng tôi quyết định đi hết 1 vòng hồ Tây. Trước khi bắt đầu hành trình, chúng tôi cũng kịp nạp năng lượng với trà đá và nem rán ở 1 quán ăn vặt gần đó.

Có lẽ là lần tiên chúng tôi vòng quanh hồ Tây buổi chiều tà. Hà Nội chiều nay khá mát mẻ, chúng tôi bắt đầu đi 1 vòng hồ Tây từ đường Thanh Niên, những hàng cây cao cùng không gian rộng lớn của hồ Tây khiến em cực kì thích thú, như cái cách mà những con người thèm khát sự yên bình phải trầm trồ lên trong cái không khí trong lành giữa lòng Hà Nội này vậy. Chúng tôi bắt đầu kể những câu chuyện của mình trong tuần, những điều vui, những khó chịu, những thay đổi của cả 2 kể từ khi biết nhau. Và rồi chúng tôi thực sự bất ngờ khi nhớ ra đã quen nhau được 6 năm, cả hai đã chứng kiến nhau trưởng thành, kể từ khi còn là mấy đứa trẻ con vô tư của cấp 3 cho đến giờ khi đã bước qua tuổi 20. "Cảnh sắc thay đổi, chỉ có người là ở lại" Em nói em rất thích khi mà ở Hà Nội hay Hải Phòng thì tôi vẫn là người cùng em đi qua những nơi đẹp cùng với những câu chuyện. Lúc đó tôi vui lắm, cảm giác được dõi theo và chứng kiến 1 người trưởng thành dần dần thực sự là rất may mắn.

"We keep this love in a photograph
We made these memories for ourselves"

Xe chúng tôi vẫn chạy theo hồ Tây cho đến một đoạn không barrier, chúng tôi dừng lại, ngồi xuống bên bờ hồ rồi tiếp tục chuyện trò. Mặt trời đương lặn, đỏ hồng dần hạ xuống. Hà Nội bỗng đẹp làm sao khi ở bên hồ Tây, không khí trong lành, mát dịu, em bên cạnh tôi nhẹ nhàng, chúng ta cùng ngắm mặt trời lặn.


"Và ngày đâu hay anh biết, đã yêu em thật rồi
Và người người ơi anh thấy, thấy tim anh bồi hồi
Là những khi ngồi với nhau, giữ lại từng phút giây
Anh không dám nói
Lời yêu em..."


Khoảnh khắc mà hoàng hôn buông xuống, dù chỉ là vô tình bên hồ Tây, chẳng có bất kì điều gì ngăn cách, phố hẹn mùa thu, sẽ chẳng bao giờ phai phôi...

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Me, U and The Pouring Rain

Một đêm mưa bão khắc nghiệt, sấm sét rung chuyển trời đất, còn tôi thì bị tỉnh giấc bởi cơn gió chết tiệt kéo rầm cái cửa phòng. Quá giấc không thể tiếp tục ngủ, tôi ra cửa sổ ngồi ngắm đường phố dưới cơn mưa tầm tã. Rồi tôi bất giác nghĩ đến em, không biết giờ em đang làm gì, em có mệt không, hay em đã ngủ chưa ??

"Thả thật nhẹ nỗi nhớ vào trong tiếng mưa đang rơi
Nhờ mưa, gửi em nơi cuối chân trời"

Những cơn mưa dù to hay nhỏ thường hiện ra hình ảnh của em trong tôi, lúc thì dữ dội mạnh mẽ như cơn mưa mùa hè, lúc thì lại dịu dàng và vương vấn như cơn mưa mùa xuân. Những cơn mưa cũng gợi lại những kỉ niệm đẹp nhất của tôi với em. Từ những lần đầu quen nhau, khi ấy tôi còn đạp xe đưa em đi lượn khắp phố, mưa rất to, chúng tôi phải trú mưa dưới mái hiên mà nép vào nhau cho đỡ lạnh. Rồi đến những cơn mưa ở Hà Nội, khi hai đứa cùng ngồi sát vào nhau trong 1 chiếc áo mưa rong ruổi quanh những góc phố quen thuộc với những hàng cây cao và dài bất tận.

Em, một cô gái luôn tự nhận mình là vô tâm nhưng lại rất âm thầm quan tâm đến mọi người. Một người con gái mạnh mẽ và nhiều trải nghiệm nhưng cũng có lúc lại rất ngây thơ và hồn nhiên. Em, một người ngại động chạm cơ thể nhưng cũng có lúc lại đột nhiên khoác vai rồi ôm tôi vào lòng. Một người thực tế nhưng lại dễ xao động trước những thứ lãng mạn. Chính những mâu thuẫn ấy lại khiến tôi, một thằng con trai thích khám phá những bí ẩn, muốn tìm hiểu hơn về con người em.

"Everyone has their own Robin - the person that you loved very much, but you cannot be with. And whoever you met, whatever you do, nothing will be like it would be with Robin"


Em và tôi không hợp nhau về cách suy nghĩ cũng như tính cách. Tôi thì luôn nhanh chóng và nóng nảy còn em thì lại luôn chậm rãi, nhẹ nhàng. Nhưng lại không thể thiếu vắng nhau trong cuộc sống của người còn lại. Dù sao thì tôi vẫn luôn có 1 thứ tình cảm đặc biệt nhất dành cho em, my Robin.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Vết sẹo


*note: em vẫn thường thắc mắc, vì sao tôi chẳng bao giờ viết gì tình cảm cho em cả. Chẳng như những người khác, thể hiện mình ở khắp mọi nơi...

Tôi luôn quan niệm rằng, tất cả những cô gái đi ngang qua cuộc đời, đều để lại những ấn tượng và bài học hình thành nên con người tôi ở hiện tại. Và khi em ở bên tôi, vẫn là một âm thanh trong trẻo đặc biệt vang lên giữa những âu lo thường trực...

"... Anh ngáp dài
Giấu giấc mơ em sâu vào chăn gối...
Xanh thật xanh một câu hát ru rồi phai nhòa
 phai nhòa trong ban sớm..."

Em có một vết sẹo to và dài gần bụng phải, thậm chí em chẳng còn nhớ nó là do đâu nữa. Em vẫn luôn tươi cười đầy sức sống. Dù rằng thoạt nhìn em chẳng hơn ai...

Một khoảng thời gian tôi chẳng thể ngừng nghĩ về vết sẹo của em. Nếu chỉ nghe thôi thì chẳng thể nào tôi hình dung ra những khó khăn em phải trải qua từ khi còn bé xíu. Tôi cứ nhìn theo mãi, tay khẽ chạm run run chạy dài cạnh vết sẹo bên hông.  Ngay lập tức tôi chỉ muốn ôm em hôn em và mong em những điều tuyệt vời nhất.

"... Nhiều khi anh đã cố đi tìm vội vã
Để có một giây viết lên tình ca
Em đi lặng lẽ rất nhanh vượt qua anh
Giờ anh nhìn thấy bóng em bên trong màu xanh..."

Em vẫn tươi cười, luôn cảm thấy tự hào vì bản thân mình. Phải rồi, mọi khó khăn và nỗ lực là cách mà em sinh ra, nó sẽ chẳng làm em cảm thấy tủi thân mà ngược lại, làm em thật đặc biệt...

"... xanh màu lá xanh đại dương
Em là nắng anh là sương..."



Tôi và em đến với nhau không một vướng bận, nhưng khám phá những bí mật trong nhau lại làm tôi thêm những thương nhớ...

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

A secret one

Ngày hôm nay sau khi kế hoạch confession đã tiêu tan. Tôi thất vọng, chán nản hoàn toàn. Rồi bằng một cách tình cờ nào đó, tôi có một cái hẹn với chị, người con gái từng làm tôi xao xuyến suốt một thời gian dài.

 Hà Nội hôm nay vẫn nóng gay gắt và chị xuất hiện như một cơn gió làm dịu mát con người tôi vốn đã đang ủ rũ và bực bội suốt mấy ngày nay.

Gần một năm rồi chúng tôi chưa gặp nhau, tôi luôn nhớ hình ảnh của một cô gái nhìn trẻ hơn so với tuổi, hát rất hay và đặc biệt cực kì hay rủ tôi đi ăn và tâm sự đủ thứ trên trời dưới biển. Chúng tôi tìm được tiếng nói chung rất nhanh và có vẻ như rất hợp nhau, vấn đề duy nhất là chị lại thuộc về một người khác.

- Em thật khác so với lần cuối ta gặp nhau.

- Chị thấy em khác sao?

- Ừ, em có vẻ hấp dẫn hơn.

 Chị vẫn vậy, vẫn xinh đẹp, quyến rũ tôi bởi giọng nói đến cử chỉ và nụ cười với cái răng khểnh thật biết làm tôi đứng hình. Chúng tôi đi ăn, tâm sự nhiều điều nhưng đều giấu đi câu chuyện tình cảm mà cả hai đang trải qua. Chị vẫn nhớ và hỏi thăm những vấn đề cũ của tôi, trong những khoảnh khắc yếu lòng tôi thực sự đã muốn ôm chị vào lòng khi mà trái tim được sưởi ấm.

Cảm ơn chị đã cho tôi một buổi tối vui vẻ và ấm áp. Cái duyên đã cho chị và tôi gặp gỡ, chỉ là chưa đúng thời điểm !!

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Những giây cuối cùng...

Viết cho những quyết định muộn màng nhất...


  • Thời gian này với tôi là khoảng thời đáng nhớ nhất. Khi mà những suy nghĩ, những quyết định vị giằng xé bởi lý trí và cảm xúc. Cộng hưởng với đó là cả một khối lượng công việc lớn, khiến tôi càng thêm stress. Tôi muốn buông, nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép tôi làm điều đó, tôi muốn cho mình một cơ hội, dẫu biết nó muộn màng... Cảm ơn những người anh em giúp đỡ tôi trong lúc tôi khó khăn cảm xúc nhất, và tôi chẳng biết nói gì hơn bên những lời khuyên, lời phân tích cùng hành động và những "gáo nước lạnh" của họ cả...

Một mình anh lặng lẽ chôn giấu
Bao niềm vui gói trong ngăn...
Đựng những niềm đau
Tháng tháng ngày chẳng màng
Anh lạc lối giữa bao làn
Gió đang hát vu vơ...
  • Hà Nội đang bước vào những đợt nắng nóng của mùa hè, nắng gay gắt như đốt cháy những con đường cùng những công trình còn đang dang dở. Nắng đến cáu kỉnh, điều duy nhất giữ tôi bình tĩnh là trong khoảnh khắc ấy tôi thấy em... Em rạng ngời như bông hướng dương đang nghiêng mình trong nắng. Em chưa nhận lời ai, vẫn kiêu kì đầy thách thức. Khoảng thời gian này tôi còn đang bộn bề trong những dự án. Và em lại như những tia nắng len lỏi qua các tán lá bàng, chạm đến những góc sân trường xưa, nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên... Tôi bất giác mỉm cười, có lẽ tôi nên tìm hiểu em nhiều hơn nữa... 
Mình anh bên những chất chứa
Chưa một lần nói
Mình anh với trăng vương bên thềm
Gợi nhớ ai vương tóc mềm
Để thấy không gian dài rộng thế

  • Có những điều đẹp đẽ mà tôi vẫn cứ cất giấu riêng mình, một phần là vì tôi không nghĩ rằng tôi cần phải nói ra, một phần là vì tôi có những nỗi sợ của riêng mình, như một điều chưa bao giờ... Nhưng tôi biết rằng, tôi chẳng thể ích kỷ giữ giấc mơ ở riêng mình, dù cho có muộn màng đi chẳng nữa,... 

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

It will be your memory

Viết cho khoảng thời gian hơi kì dị một chút...

Tôi ngẩng mặt lên thì đồng hồ điểm 2h đêm, Hà Nội vẫn mưa, và cảm giác như đang dồn tất cả lượng nước từ cả tháng trời nay lại vậy. Hà Nội đêm mưa, vẫn hấp dẫn trong cái sự ẩm ướt nơi thủ đô ấy, in sâu vào trong cái không khí cổ đầy hoài niệm.

Tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, có những điều tôi muốn viết, vì tôi biết nó quan trọng, nhưng thật khó để có thể biết được mình muốn bắt đầu từ đâu. Tôi muốn viết cho ngày mai, như một ngày cuối cùng của những kỉ niệm chưa bao giờ được lưu giữ tử tế.

Em, với mái tóc tết miên man cùng tà áo dài trắng, ngây ngô trong những ngày đầu bên những người bạn mới. Cũng là em, trong chiếc áo lớp tay lửng rạng rỡ với mái tóc cắt đi một nửa "=)))". Hay như vẻ già dặn lên trong ngày khai giảng cuối cùng của mình. Và kể cả, trong lễ trưởng thành của em, tôi cũng chẳng phải là người chứng kiến.

"Trong cơn mơ tôi thấy
Nơi em đi về
Trên con đường đầy hoa
Dù dài lê thê"

Cũng là một khoảng thời gian dài, tôi chẳng còn đợi em giờ tan tầm, cũng chẳng còn gây bất ngờ, hay như những điều mà mảnh đất ấy luôn vô tình đóng kẻ thứ ba. Đó cũng là nơi luôn nhìn em từng này, nơi mà tôi từng xấu hổ khi bị em đẩy vào thế dở khóc dở cười...

Vậy đấy, tôi luôn muốn lưu giữ một hình ảnh của tôi và em ở nơi này, nhất là trong những dịp em luôn rạng ngời, điều mà hmm, dường như tôi chẳng bao giờ làm cả. Em có nghĩ rằng, nhiều năm nữa, hình ảnh của ta sẽ mờ nhạt dần?

"- Đấy, cứ không chịu chụp đi, rồi sau này lại ngồi tiếc, anh chẳng nhìn thấy em như thế này lần nữa đâu!"
Xin lỗi em, tôi lại phải để em nói với tôi câu này lần nữa rồi. Lễ trưởng thành của em, hãy coi như tôi đóng góp một phần ở đó nhé!
................

Hmm, bài viết được viết lúc đang ngổn ngang câu chữ, nếu có điều gì không hài lòng, xin đừng blame...

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Vài lần đón đưa

Tôi mê những giai điệu nhẹ nhàng mà ca từ nên thơ, vài lần đón đưa là một trong số đó. Hơn nữa nó lại vô cùng hợp tâm trạng của tôi lúc này.

Dù trăn trở đến mấy tôi cũng có dịp đón cô, khoảng thời gian này tôi luôn muốn kéo dài mãi. Cô xinh xắn, có một chất giọng hay, luôn nở nụ cười tươi mà nhẹ nhàng. Nếu như không phải vì thế thì tôi cũng chẳng phải lòng cô, tôi cũng chẳng phá đi những nguyên tắc của mình để giữ hình ảnh cô luôn đẹp đẽ rạng ngời.

"Ai đi theo em mấy chiều phố xa
 Hương hoa bay vây lối về thiết tha 
Lòng tựa là hoa, hoa rực rỡ" 

Tôi luôn có cảm giác rằng cô có điều gì đó mong manh lắm, cô tự tạo nên một vỏ bọc tươi cười vui vẻ, nhưng nỗi buồn của cô cô chẳng kể cho ai. Tôi cũng chẳng phải là người cô muốn chia sẻ, vậy mà luôn có điều gì thôi thúc tôi muốn chia sẻ cùng cô...

Tôi nhớ cái cảm giác cô bảo rằng cô cảm động trước tấm lòng của tôi, tôi thật sự không biết được đó là một câu nói để làm ấm lòng tôi hay không, nhưng có lẽ, điều đó cũng làm bớt đi mặc cảm trong tôi.

Con người chúng ta, vốn dĩ đến với nhau bằng tình cảm nhất thời, một chút ấn tượng ban đầu, ấy thế mà cái thứ tình cảm ấy nó chẳng chịu trôi qua nhanh, như cách mà tôi luôn nghĩ về cô vậy.

Khoảng thời gian này là khoảng thời gian hơi phức tạp một chút, khi mà tôi chẳng thể hiểu nổi chính những suy nghĩ của tôi lúc này. Có lẽ cô là điều tuyệt vời mang đến màu sắc mới lạ...

Cảm giác khó chịu nhất là khi phải phá bỏ mọi nguyên tắc của bản thân, cô như thỏi nam châm thu hút tôi. Tôi biết đó là một sự liều lĩnh, nhưng đáng để thử, người con gái khiến tôi tin vào nỗ lực của bản thân mình.

" Gần em tôi thấy bâng khuâng con tim này như chết lặng...
Bóng dáng người như cơn gió lạ, mang em về gần lại bên tôi..."

Tôi nhớ cảm giác khi cô ngồi sau xe tôi, cô nói về những điều cô mong muốn trong tình cảm, tự nhiên tôi lại cảm thấy muốn ở bên cô dài lâu...

"Vài lần đón đưa, 
lặng im trên phố mưa rơi triền miên 
Vài lần đón đưa, 
em về nụ cười giấu kín..."

Tôi chẳng biết tôi sẽ giấu kín tình cảm này đến khi nào, nhưng tôi nghĩ, cô là một người xứng đáng... 

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

The secret love

       Tôi chưa bao giờ viết cho cô gái nào mà chẳng phải người yêu tôi, hay chí ít là đã từng. Nhưng cô ấy, có lẽ là ngoại lệ đầu tiên. Phải đến một năm trở lại đây, chẳng có ai có thể khiến tôi rung động mạnh đến thế. Những người xuất hiện trong cuộc sống của tôi, họ thường đem đến những xúc cảm nhẹ nhàng, hay như tôi vẫn gọi là chưa đủ "đô"vậy.

        Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là ở dưới sảnh sân trường cô. Cô để tôi đợi chờ nửa tiếng. Nếu chẳng phải là vì việc trường thì tôi đã bực mình mà đứng lên đi về rồi. Còn khi cô ấy xuất hiện? Vốn dĩ nó chẳng đặc biệt trong một khung cảnh rất hữu tình, kiến trúc kiểu Pháp, nắng nhẹ nhàng và một nụ cười tươi rạng rỡ...

"Tôi là ai? 
Tôi như màn đêm đen hiu quạnh. 
Còn em? 
Em là ai? 
Vì sao tôi xem em như tia nắng vàng trải dài trên phố vắng mưa?" 

Cô ấy là một ngôi sao, tôi cứ nghĩ rằng, cô chỉ nổi vì sự quen biết rộng, thế nhưng, ở ngay góc tăm tối nhất, giữa một dòng người lớn nhỏ ngược xuôi, cô vẫn nổi bật. Cũng chẳng cần đâu xa khi cô luôn thu hút ánh nhìn của tôi. Một người nổi tiếng như cô, chắc hẳn phải tiêu chuẩn cao lắm.

Tôi thường ví cô ấy như vị của trà Breakfast, sẽ thật tuyệt vời khi bắt đầu một điều mới mẻ, nhưng ẩn sâu trong đó là một điều gì mong manh như chất chứa nỗi lòng. Cũng giống breakfast, ngoài buổi sáng tốt lành ra còn được uống trong những ngày ảm đạm cùng đậm mùi mật ong ngọt lịm...

"…sometimes I think I have felt everything I’m ever gonna feel, and from here on out I’m not gonna feel anything new… just… lesser versions of what I’ve already felt." 

Gần 12h đêm, tôi ngồi viết những dòng này và chẳng thể nào ngừng nghĩ về cô ấy. Tôi cố gắng đọc hết tất cả những gì cô ấy viết, những gì cô ấy thích, và kể cả khi tôi đã biết được cô ấy cực thích đọc những gì người khác viết về cô, tôi cũng chẳng thể nào đưa cô bài viết này được. Có những người mà ta chỉ có thể giữ ở trong tim, không bao giờ nói ra...

"Tôi hát cho màu xanh mãi xanh, cho một người lặng im biết yêu.
Và tôi viết cho mùa yêu xốn xang, cho một đời nhớ thương vẹn nguyên.
Cô đơn đến thê, mưa rơi lách tách kì cục đợi ai.
Sâu trong ánh mắt, tôi ngu ngơ, mơ thời gian dừng trôi." 

Tôi chẳng biết cô ấy có phải là người dễ xúc động hay không, nhưng trong khoảnh khắc tôi đứng giữa hàng trăm người, nói cho họ nghe rằng cô là người tôi ấn tượng nhất, tôi biết cô đã rất vui. Ừ, đấy chẳng phải là một lời mớm từ bên dưới như cái lý do vớ vẩn tôi bịa ra khi cô nắm lấy tay tôi nói cám ơn vậy. Tôi chỉ đơn giản nói ra điều mình muốn vậy thôi.
Và... tôi nhớ, ly cà phê sắp tan, biết bao giờ, là em sẽ về?