Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

The secret love

       Tôi chưa bao giờ viết cho cô gái nào mà chẳng phải người yêu tôi, hay chí ít là đã từng. Nhưng cô ấy, có lẽ là ngoại lệ đầu tiên. Phải đến một năm trở lại đây, chẳng có ai có thể khiến tôi rung động mạnh đến thế. Những người xuất hiện trong cuộc sống của tôi, họ thường đem đến những xúc cảm nhẹ nhàng, hay như tôi vẫn gọi là chưa đủ "đô"vậy.

        Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là ở dưới sảnh sân trường cô. Cô để tôi đợi chờ nửa tiếng. Nếu chẳng phải là vì việc trường thì tôi đã bực mình mà đứng lên đi về rồi. Còn khi cô ấy xuất hiện? Vốn dĩ nó chẳng đặc biệt trong một khung cảnh rất hữu tình, kiến trúc kiểu Pháp, nắng nhẹ nhàng và một nụ cười tươi rạng rỡ...

"Tôi là ai? 
Tôi như màn đêm đen hiu quạnh. 
Còn em? 
Em là ai? 
Vì sao tôi xem em như tia nắng vàng trải dài trên phố vắng mưa?" 

Cô ấy là một ngôi sao, tôi cứ nghĩ rằng, cô chỉ nổi vì sự quen biết rộng, thế nhưng, ở ngay góc tăm tối nhất, giữa một dòng người lớn nhỏ ngược xuôi, cô vẫn nổi bật. Cũng chẳng cần đâu xa khi cô luôn thu hút ánh nhìn của tôi. Một người nổi tiếng như cô, chắc hẳn phải tiêu chuẩn cao lắm.

Tôi thường ví cô ấy như vị của trà Breakfast, sẽ thật tuyệt vời khi bắt đầu một điều mới mẻ, nhưng ẩn sâu trong đó là một điều gì mong manh như chất chứa nỗi lòng. Cũng giống breakfast, ngoài buổi sáng tốt lành ra còn được uống trong những ngày ảm đạm cùng đậm mùi mật ong ngọt lịm...

"…sometimes I think I have felt everything I’m ever gonna feel, and from here on out I’m not gonna feel anything new… just… lesser versions of what I’ve already felt." 

Gần 12h đêm, tôi ngồi viết những dòng này và chẳng thể nào ngừng nghĩ về cô ấy. Tôi cố gắng đọc hết tất cả những gì cô ấy viết, những gì cô ấy thích, và kể cả khi tôi đã biết được cô ấy cực thích đọc những gì người khác viết về cô, tôi cũng chẳng thể nào đưa cô bài viết này được. Có những người mà ta chỉ có thể giữ ở trong tim, không bao giờ nói ra...

"Tôi hát cho màu xanh mãi xanh, cho một người lặng im biết yêu.
Và tôi viết cho mùa yêu xốn xang, cho một đời nhớ thương vẹn nguyên.
Cô đơn đến thê, mưa rơi lách tách kì cục đợi ai.
Sâu trong ánh mắt, tôi ngu ngơ, mơ thời gian dừng trôi." 

Tôi chẳng biết cô ấy có phải là người dễ xúc động hay không, nhưng trong khoảnh khắc tôi đứng giữa hàng trăm người, nói cho họ nghe rằng cô là người tôi ấn tượng nhất, tôi biết cô đã rất vui. Ừ, đấy chẳng phải là một lời mớm từ bên dưới như cái lý do vớ vẩn tôi bịa ra khi cô nắm lấy tay tôi nói cám ơn vậy. Tôi chỉ đơn giản nói ra điều mình muốn vậy thôi.
Và... tôi nhớ, ly cà phê sắp tan, biết bao giờ, là em sẽ về?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét