Hiển thị các bài đăng có nhãn Drinking. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Drinking. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

The last day of July

Thời tiết kì cục, cả một ngày trời nắng gay gắt, chẳng ai muốn bước chân ra đường, nhưng đó là ngày thứ Hai, ngày cuối cùng của tháng Bảy, nên dù nắng nóng làm con người ta kiệt sức, thì cũng vẫn phải ra đường. Tối trời, khi lao theo dòng người trong cái nóng vì một cuộc hẹn sau chuỗi ngày mệt mỏi, gió bỗng nổi, bụi bay mù mịt. Trên đoạn cầu vượt dài đằng đẵng từ Láng sang Bưởi, gió thổi nghiêng xe, báo hiệu một cơn mưa ào ạt sắp tới. Ấy vậy mà mưa to thật, xối xả đúng như một cơn bão điển hình của mùa Hạ miền Bắc. Lòng người thì vẫn thế, vẫn như thời tiết, ban ngày thì nắng nóng mệt mỏi, ban tối thì mưa rào ào ạt.

Cuộc sống hiện tại giống như một cốc Espresso Macchiato lạnh, đắng ngắt, và chia tầng tầng lớp lớp đủ các màu từ trắng đến đen. Tuy trông có vẻ quy củ, đều đặn và ngăn nắp, nhưng nó là cả 1 đống lộn xộn liên kết với nhau, sẽ chẳng thể tách rời từng phần một, cốc cà phê sẽ chẳng còn ngon nữa. Cũng như những chuyện trong khoảng thời gian gần đây, luôn luôn gắn kết với nhau từng chút một, dù rằng chúng đều là những thứ riêng biệt tưởng chừng như không hề liên quan, nhưng ta chẳng thể gỡ từng mắt xích nhỏ, mà cũng chẳng thể là một kẻ vĩ đại, giải quyết cùng một lúc tưng đó chuyện được.

Một tháng rưỡi, với một ý tưởng điên rồ có thể hiện thực hóa một cách cụ thể, nhưng cuối cùng vẫn chẳng đi đến đâu. Là cái cách người ta cố gắng hết mình, nắm bắt mọi cơ hội có thể đến, nhưng lại dậm chân tại chỗ, mong ước càng nhiều, không được như mong muốn, gây nên sự chán nản cùng cực. Cũng tự nói với bản thân rằng, nếu cuối tháng Bảy mà không có kết quả gì, thì chấp nhận số phận duyên chưa tới vậy thôi.

 -        Anh dạo này đổi vị à, sao đắng ngắt thế này?
-      Hợp mà, đúng không? Nhâm nhi từng chút một cốc cà phê này, chả khác gì cuộc sống của anh bây giờ cả.
-           Tên dở hơi!!!
-           May mà không phải cà phê đen không đường không đá nhé, thế vẫn thấy là anh còn yêu đời lắm

Ở tuổi 22, khi đám bạn chơi cùng đang bước trên con đường mà họ mong muốn, vui vẻ với những công việc của mình, ta vẫn ngồi đây, chịu đựng những lời nói luôn ám ảnh từ 4 năm trước, nhưng vì kết quả còn chưa tới, ta chẳng biết làm gì ngoài giữ nó như một áp lực để ngày càng tiến lên cả. Ấy vậy mà những áp lực nó cứ ngày càng thêm, ta muốn một nơi để giải tỏa cảm xúc, nhưng lại chẳng thể nào. Đến khi chẳng chịu đựng được nữa, ta chỉ biết lặng thinh, ở trong một góc nhỏ của riêng mình, chẳng giao tiếp gì. Chỉ nhận ra một điều: Cuộc sống của ta chẳng phải là chỉ để làm hài lòng ai khác.


Ta chiến đấu cho một tương lai, lo lắng và tính toán kĩ lưỡng, trở thành một điều nằm trong tầm tay, chỉ mong tất cả vì những cố gắng của ta, mà cùng ta quyết tâm chiến đấu. Để rồi ta phải thất vọng, khi cái tương lai luôn được nói tới như một mong ước của tất cả, lại chẳng phải điều thật sự mong muốn. Ta như chết lặng, chỉ biết ngồi im, để cho số phận định đoạt. Và ta nghĩ: Số phận này là món quà dành cho ta, những kẻ không vững lập trường, chẳng biết được sẽ ra sao…
Ta chỉ mong một người chia sẻ cùng ta, hiểu cho những cố chấp của ta, những điều ta luôn luôn cố gắng. Ta muốn một người mà ta có thể thoải mái kể cho nghe tất cả cái mớ lộn xộn này, chỉ cần nhẹ nhàng ngồi bên, giữ cho ta không khỏi nấc lên vì run sợ. Hay chỉ cần một nụ cười hiền dịu, là cảm thấy yên bình.

Ngồi bên đêm mà,
Làn môi se sẽ run,
Tay nắm bàn tay
Lạ lùng khi em ngồi ngẩn ngơ,
Và em nghĩ cho tương lai, em vẫn thường mơ
Mơ em là mây, là mưa,
Tiếng giao mùa
Lắng nghe đông về tí tách
Xa em
Phố càng xa
Nay đã
Hòa vào mưa
Em vẫn là mưa,
Mưa rơi ào ạt.
(New song of Thai Vu in Alone show 1)



Ta chẳng biết ta phải cố gắng đến bao giờ, nhưng với mớ lộn xộn này, chỉ cần một cái đẩy nhẹ nữa thôi, ta sẽ vỡ tan…

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Vị cà phê, sự học đòi, và say...

*note: ngày vô định của kì nghỉ, tôi xả hơi sau những tháng vất vả, cái oi trước bão gay gắt, chỉ những người lâu ngày không gặp mới chịu ra ngoài nhìn nhau mà câu chuyện không bao giờ liên quan đến thời tiết.

Ngày trước, tôi thích uống cà phê. Tôi có thể uống hai tách một ngày và thấy thật thoải mái. Khi đầu còn uống cà phê hòa tan, cảm nhận cái vị ngọt ngọt của sữa ra điều thú vị lắm. Lớn dần lên thì uống cà phê take away, ưa thích trong cả hàng năm trời. Khi biết rồi thì ngồi đợi cốc cà phê phin cả tiếng trời, đổ sữa đặc rồi cho đá, nhâm nhi một lúc, có vẻ tâm trạng lắm. Người ta lúc buồn, một tách cà phê, há chẳng phải là điều hợp lý nhất hay sao?

Nhưng quan trọng là tôi có thể uống nhiều, và thực sự không có chút cảm giác gì là kích thích não bộ cả.

Còn bây giờ, tôi chẳng thể nào dùng cà phê được như vậy nữa... Tôi say... những ảo ảnh vô hình chung về những điều trải qua gần đây liên tục hiện hữu. Tôi nôn nao, như cái cách mà người ta quay cuồng trong việc cố gắng điều khiển mọi chuyện theo ý mình rồi tất cả bùng nổ, cố gắng đem đổ đằng sông. Tôi nhận ra trước giờ tôi uống cà phê chỉ như là học đòi...

"Đi đâu rồi có chăng tình như dạo chơi, có chăng những ngày hụt hơi.
Anh cần em nghe tiếng em bên tai
Em hoài mong anh so anh những ai
Em trôi qua ước mong như được em, cho đôi môi trôi xa, cho vòng ôm phôi pha
Đêm riêng anh lạnh cùng tiếng thở dài..."

Cà phê chẳng phải cái thứ mà người ta mượn để giải sầu như rượu, uống để say để nâng cảm xúc lên một bậc. Cũng chẳng phải cái khói thuốc cay nồng khé tận cổ họng rồi sặc lên tận mũi như những lần đau khổ rồi hai thằng bạn chỉ bảo nhau: thôi cứ buồn nốt đi, hôm nay tao có thuốc ngon. Người ta dùng cà phê, tôi thường thấy những nếp nhăn trên trán...

Chút đắng của cà phê có điều gì làm mê hoặc đến thế? Tôi nghĩ bây giờ tôi có thể có câu trả lời cho mình rồi.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Peach and Passion, hương và vị

Tôi trở về nhà sau một ngày dài bận rộn, chỉ kịp lấy đồ ăn đã làm sẵn ra để nóng lên và ăn tối, tất cả mọi thứ đang bắt đầu trở lại sự dồn dập. Vẫn tưởng rằng tôi sẽ có buổi tối thoải mái chỉ một chút bài tập nhẹ rồi đi ngủ sớm, cuối cùng lại phải thức, nhưng biết làm sao được, giữ mọi thứ luôn bận rộn sẽ dễ dàng rèn thói quen hơn.

9h tối, tự pha một ấm trà nóng cho mình, tôi thường không chọn trà hoa quả nếu có các loại trà đen cổ điển bên cạnh, nó dùng với sữa chẳng làm tôi thích thú nếu cần. Vậy nên chẳng hiểu sao tôi lại nhấc peach and passion lên và tự thưởng thức.



Nếu như earl grey tôi dùng trong một ngày cuối tuần rảnh rỗi, english tea dùng khi mời khách thì peach and passion fruit lại tỏ ra rất hữu dụng trong việc xóa tan cảm giác mệt mỏi của một ngày dài bận rộn và giữ sự tập trung trong công việc của mình. Đào- chanh leo, một trong các loại trà hoa quả thưởng được về vị, tôi cảm giác giống như ăn trái đào chín mùa hè cùng cốc chanh leo hơi gắt nhưng ngậy.



Đặc điểm của các loại trà hoa quả là có mùi rất thơm, peach and passion cũng không phải ngoại lệ, nó mang sự ấm áp tới cho những tách trà đầu tiên, dù có là người sành uống hay người sử dụng lần đầu tiên, cũng phải tấm tắc cái hương thơm của nó. Dù rằng nó chẳng thể nào thơm bằng phúc bồn tử- loại trà khi tôi pha túi lọc tỏa hương thơm khắp cả một căn phòng kín. Nhưng, tôi nghĩ đào chanh leo có thể làm vừa lòng tất cả mọi người, cũng chẳng tự nhiên mà tôi quyết định "thả mình" bên tách trà này cho đến tận lượt nước thứ hai...



Trà chẳng còn vị, ấm nóng và nhạt nhẽo, từng ngụm trà như muốn xóa hết đi những cảm xúc thăng hoa vừa rồi, và có lẽ cũng kéo theo cả những stress trong ngày. Giống như một mặt khác của cô nàng cá tính, tuy vẫn tỏa hương thơm nhưng cô độc. Và tôi vẫn chẳng mong gì hơn được lấp đầy cái khoảng trống đó cả...

Ahmad Peach and Passion Fruit, có lẽ đây là dòng hoa quả hay nhất của Ahmad, nếu không muốn dùng Earl Grey, Đào chanh leo sẽ là một lựa chọn thú vị.