Viết cho những quyết định muộn màng nhất...
- Thời gian này với tôi là khoảng thời đáng nhớ nhất. Khi mà những suy nghĩ, những quyết định vị giằng xé bởi lý trí và cảm xúc. Cộng hưởng với đó là cả một khối lượng công việc lớn, khiến tôi càng thêm stress. Tôi muốn buông, nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép tôi làm điều đó, tôi muốn cho mình một cơ hội, dẫu biết nó muộn màng... Cảm ơn những người anh em giúp đỡ tôi trong lúc tôi khó khăn cảm xúc nhất, và tôi chẳng biết nói gì hơn bên những lời khuyên, lời phân tích cùng hành động và những "gáo nước lạnh" của họ cả...
Một mình anh lặng lẽ chôn giấu
Bao niềm vui gói trong ngăn...
Đựng những niềm đau
Tháng tháng ngày chẳng màng
Anh lạc lối giữa bao làn
Gió đang hát vu vơ...
- Hà Nội đang bước vào những đợt nắng nóng của mùa hè, nắng gay gắt như đốt cháy những con đường cùng những công trình còn đang dang dở. Nắng đến cáu kỉnh, điều duy nhất giữ tôi bình tĩnh là trong khoảnh khắc ấy tôi thấy em... Em rạng ngời như bông hướng dương đang nghiêng mình trong nắng. Em chưa nhận lời ai, vẫn kiêu kì đầy thách thức. Khoảng thời gian này tôi còn đang bộn bề trong những dự án. Và em lại như những tia nắng len lỏi qua các tán lá bàng, chạm đến những góc sân trường xưa, nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên... Tôi bất giác mỉm cười, có lẽ tôi nên tìm hiểu em nhiều hơn nữa...
Mình anh bên những chất chứa
Chưa một lần nói
Mình anh với trăng vương bên thềm
Gợi nhớ ai vương tóc mềm
Để thấy không gian dài rộng thế
- Có những điều đẹp đẽ mà tôi vẫn cứ cất giấu riêng mình, một phần là vì tôi không nghĩ rằng tôi cần phải nói ra, một phần là vì tôi có những nỗi sợ của riêng mình, như một điều chưa bao giờ... Nhưng tôi biết rằng, tôi chẳng thể ích kỷ giữ giấc mơ ở riêng mình, dù cho có muộn màng đi chẳng nữa,...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét