Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

It will be your memory

Viết cho khoảng thời gian hơi kì dị một chút...

Tôi ngẩng mặt lên thì đồng hồ điểm 2h đêm, Hà Nội vẫn mưa, và cảm giác như đang dồn tất cả lượng nước từ cả tháng trời nay lại vậy. Hà Nội đêm mưa, vẫn hấp dẫn trong cái sự ẩm ướt nơi thủ đô ấy, in sâu vào trong cái không khí cổ đầy hoài niệm.

Tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, có những điều tôi muốn viết, vì tôi biết nó quan trọng, nhưng thật khó để có thể biết được mình muốn bắt đầu từ đâu. Tôi muốn viết cho ngày mai, như một ngày cuối cùng của những kỉ niệm chưa bao giờ được lưu giữ tử tế.

Em, với mái tóc tết miên man cùng tà áo dài trắng, ngây ngô trong những ngày đầu bên những người bạn mới. Cũng là em, trong chiếc áo lớp tay lửng rạng rỡ với mái tóc cắt đi một nửa "=)))". Hay như vẻ già dặn lên trong ngày khai giảng cuối cùng của mình. Và kể cả, trong lễ trưởng thành của em, tôi cũng chẳng phải là người chứng kiến.

"Trong cơn mơ tôi thấy
Nơi em đi về
Trên con đường đầy hoa
Dù dài lê thê"

Cũng là một khoảng thời gian dài, tôi chẳng còn đợi em giờ tan tầm, cũng chẳng còn gây bất ngờ, hay như những điều mà mảnh đất ấy luôn vô tình đóng kẻ thứ ba. Đó cũng là nơi luôn nhìn em từng này, nơi mà tôi từng xấu hổ khi bị em đẩy vào thế dở khóc dở cười...

Vậy đấy, tôi luôn muốn lưu giữ một hình ảnh của tôi và em ở nơi này, nhất là trong những dịp em luôn rạng ngời, điều mà hmm, dường như tôi chẳng bao giờ làm cả. Em có nghĩ rằng, nhiều năm nữa, hình ảnh của ta sẽ mờ nhạt dần?

"- Đấy, cứ không chịu chụp đi, rồi sau này lại ngồi tiếc, anh chẳng nhìn thấy em như thế này lần nữa đâu!"
Xin lỗi em, tôi lại phải để em nói với tôi câu này lần nữa rồi. Lễ trưởng thành của em, hãy coi như tôi đóng góp một phần ở đó nhé!
................

Hmm, bài viết được viết lúc đang ngổn ngang câu chữ, nếu có điều gì không hài lòng, xin đừng blame...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét