Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Chỉ được vậy thôi thật!


Tôi thường có 2 thái cực, một là sẽ luôn luôn bàng quan trong mọi chuyện, một mặt khác lại luôn đào sâu trong một chủ đề duy nhất. Cái tật này kể ra cũng thú, vì đỡ phải nghĩ nhiều những chuyện không đâu, chuyện chẳng bao giờ liên quan, nhưng những chuyện quan trọng cần phải động não suy nghĩ thì lại rất giỏi dùng tư duy phản biện và từ đó tìm ra các cách các bước giải quyết vấn đề. À nhưng mà nó cũng gây không ít phiền toái.


Có nhiều người không thích tôi, mà nói trắng ra là hoặc ghét hoặc coi thường, vì tôi chẳng nghiêm túc gì trong mấy cái thứ họ coi là quan trọng cả. Tôi cũng mặc, thật ra chẳng phải là tôi không nghiêm túc, ít nhất là tôi tự thấy vậy, nhưng cái thái độ của tôi thì đúng là thiếu nghiêm túc thật, cứ ỡm ờ rồi thong thả mới làm, chẳng có tí hứng thú nào thì tất nhiên là làm người khác không ưa rồi, quá là vô trách nhiệm. Mà nhiều khi tôi cũng kệ thôi, hơi đâu mà quan tâm cho lắm.

-          Có thế này thôi à?
-          Vâng, thế thôi ạ.

Đoạn hội thoại này không phải là đang bị trách mắng vì làm không đủ, mà là mỉa mai về thực lực của tôi, cứ cho là trong một cuộc chạy đua thành tích, người khác chăm chăm lấy cái gọi là “certificate” còn tôi thì... lười, phát thì lấy, không phát thì thôi, vì đây không phải là những loại thành tích tôi thích cho lắm, cơ mà càng nhiều thành tích thì vị trí của bạn càng cao, đương nhiên. Đấy, người ta chỉ cần nhìn số lượng chứ có quan tâm gì mấy cái khỉ gió tôi đưa ra là gì đâu, kể cả bạn chỉ có 1 cái certificate của bạn có là của “cụ già tóc bạc” kí tặng đi chăng nữa thì cũng chả bằng chục cái bí thư đoàn phường nhà bạn trao cho bạn đâu, bạn kể ra người ta lại bảo con ông cháu cha. Kiểu như "cần cù bù thông minh", he he. Tôi thì lại chả thích thế, mà cũng chẳng quan tâm lắm, vậy nên cứ im im rồi ra ngoài tự cười cho vui. Các cụ dạy rồi, tránh voi chẳng xấu mặt nào. 

Cái tật này của tôi cũng không được hay ho cho lắm, người ta thường hay đánh giá thấp ý kiến của tôi. Các bạn đọc blog của tôi thì cũng sẽ phần nào đoán được tôi giỏi ở đâu, vì những chủ đề tôi thường viết mang tính chuyên môn cao. Và tôi cũng nghĩ rằng những bài viết kiểu thế này sẽ cho các bạn một chút hình dung về quan điểm hay tính cách thường ngày của tôi, nhưng không phải ai cũng sẽ đọc mấy cái bài xàm này mà nghĩ, nên về cơ bản, đa số mọi người sẽ nghĩ tôi chỉ là cái thường biết chăm mấy sợi lông trên đầu hay mấy mảnh vải đắp vào người. Mà mấy cái đứa chỉ biết đến sờ vào mấy sợi lông thì lấy đâu ra đầu óc sâu sắc! Chưa kể đến là hỏi gì cũng trả lời kiểu: Ừ, Ờ, cũng được, không sao. Thế là mở mồm ra là không được coi trọng cho lắm... À, thật ra còn do cách tôi thuyết phục khi đưa ra luận điểm nữa, ngày xưa thì tôi còn thấy mình không chặt chẽ lắm, bây giờ tôi cải thiện rồi thì chắc do cái thái độ của mình, hậu quả là qua thời gian, người khác sau khi không nghe ý kiến của tôi nên mọi chuyện xảy ra giống hệt những gì tôi nói, hoặc người ta lại làm đúng những gì tôi khuyên sau khi cứng đầu không nghe. Hay như bên thứ ba truyền đạt lại là tôi nói đúng nhưng người ta sẽ không nghe theo??? Con người quả thật là sinh vật khó hiểu nhất thế giới.


Cái mặt kiểu hời hợt không quan tâm của tôi ai cũng thấy là vớ va vớ vẩn, còn biết đào sâu suy nghĩ lại là tốt. Ôi không, về cơ bản là tốt vậy thôi, nhưng cũng hơi phiền phức, nó chả tốt quái gì cho tranh luận với người khác cả. Tôi xin lỗi các bạn có mindset “kiên định”, trừ các bạn ra, các bạn là thành phần duy nhất tôi thật sự muốn tranh luận. Khi tôi thật sự làm một việc nào đó, tôi sẽ rất tập trung, thời gian không dài, nhưng hiệu quả, nhiều người bạn của tôi với suy nghĩ khác nhau đã từng thử rồi đấy, tôi không nghĩ mình nên chứng minh bằng lời ở đây, chỉ cần biết là người khác đã trải nghiệm cái thời gian tôi lập kế hoạch và tập trung cùng với cách tư duy như thế nào rồi. Tất nhiên là thời gian ngắn thì sẽ có thiếu sót, lúc đấy tôi chỉ ước tôi có thêm thời gian, nhưng có cho thêm thì vẫn còn phải luyện lâu lắm mới tới cảnh giới chu toàn, mà con người thì lấy đâu ra hoàn hảo, Sophia còn khiến người khác nghi ngờ nữa là người, nghĩ vậy tôi lại không tiếc nữa, dùng làm bài học kinh nghiệm để cải thiện cho lần tới. Với những hướng giải quyết cho một vấn đề tôi đã nghĩ ra, nếu như người tranh luận với tôi không có một cái quan điểm khác với những gì tôi đã nghĩ đến, và một lý lẽ thuyết phục, thì tôi sẽ bảo vệ ý kiến của mình đến cùng. Vậy nên suốt ngày bị nói là bảo thủ, độc đoán, thật mệt mỏi. À nếu các bạn đọc không kĩ, thì tôi khẳng định là tôi cũng rất “ba phải” nữa.

Điều đáng buồn ở đây là dạo này tôi bật mode không quan tâm không đúng lúc lắm, nên xảy ra những chuyện ngoài ý muốn mà tôi cảm thấy rất là có lỗi. Mà không nên đổ lỗi cho cái quá khứ không quan tâm đã trở thành thói quen rồi được, do bản thân thôi.

Cái tính khí của tôi khổ nỗi nó lại là như vậy, kể ra nghe suốt mấy cái câu thằng này chỉ được mỗi cái mồm, hay mấy cái thứ kiểu chỉ được vậy thôi á cảm giác cũng hơi bị tủi, nhưng mà thôi cũng kệ, tôi vẫn chỉ là cái thằng lông bông không nhà cửa không công việc, chỉ giỏi ăn bám bố mẹ. 

À, mồm tôi cũng chẳng khéo mà đúng là tôi chỉ được vậy thôi thật.

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Self Awareness


Tôi vẫn thường tự nói với bản thân rằng: Khi một sự việc mình vừa trải qua, lúc đó mình có làm gì, có suy nghĩ gì, thì cũng là sự lựa chọn của bản thân mình, và dù có kết quả có ra sao, thì mình cũng phải dám đương đầu mà chấp nhận cái kết quả đó. Rồi tất cả những sự việc này đều sẽ hình thành nên con người của hiện tại, của tương lai. Vì vậy mà ta luôn luôn nhìn lại bản thân mình xem bản thân đã đi được đến đâu.

On this day. Tôi bấm vào công cụ của facebook, nó nhắc cho tôi nhớ những ngày tôi đã cố gắng hết bản thân cho một việc mọi người cho rằng là vô bổ. Tôi chẳng cần sự ủng hộ, tôi chỉ biết miệt mài cố gắng mà thôi. Dù rằng tôi có nghe được những lời nói khó nghe và không tin tưởng, nhưng ai quan tâm chứ? Tôi sống vì những lý tưởng tôi muốn hướng đến, dù rằng người ta cho rằng tôi kiêu căng, tôi ảo tưởng, rồi ngồi cười khi bản thân tôi vấp ngã thật đau, thì tôi vẫn yêu những ngày tháng đó của mình. Tôi yêu cái cách tôi đặt niềm tin vào những việc mình làm, cách tôi đặt mục tiêu và hiện thực hóa nó, dù cho đó là mầm mống của một lần vấp ngã to lớn, của những ngày tháng tối tăm không dám nhìn mặt bố mẹ vì sự xấu hổ chính bản thân mình, nhưng nó cũng đưa cho tôi một góc nhìn khác về cuộc sống của bản thân, về những thứ tôi đang có.



Tách August vẫn còn đó, tôi ngồi trong góc nhỏ giữa ngã tư Trần Quang Diệu, bỏ chiếc tai nghe của mình ra, giai điệu indie của góc quán này cũng vừa tắt; một tiếng gảy đàn guitar của bác Khánh cất lên với những ca khúc trữ tình xưa cũ những đầy hoài niệm với những người trạc 50 tuổi. Đầu giờ chiều, Drew yên tĩnh đến lạ, dường như chỉ có những người đang cần làm việc riêng như tôi mới ngồi Drew vào thời gian này, vậy nên tiếng đàn của bác Khánh là âm thanh duy nhất cất lên, thứ âm thanh tuy phá tan sự tĩnh lặng nhưng lại làm những vị khách đều cảm thấy thoải mái. Tôi gác lại những gì mình đang làm, chậm rãi nâng tách August lên miệng để cảm nhận cái vị ngọt, vị đắng cùng hương cà phê thơm ngất của quán. Chẳng phải người ta sau khi trải qua một số chuyện, cảm thấy niềm vui cuộc sống chỉ cần vậy thôi hay sao?

Ta là kẻ như thế nào? Là kẻ ngông cuồng luôn luôn cho bản thân là mình đúng, hay thân thiện ai cũng nói chuyện được nhưng không thật lòng? Hay kẻ hời hợt không quan tâm đến cuộc sống của ai, không quan tâm đến mọi người? Kẻ chỉ mong muốn có một công việc ổn định, làm nhiệm vụ duy trì giống nòi và sống hết cuộc đời hay người muốn làm những điều mình thích và biết cân nhắc giữa vòng xoay cuộc sống để sống đúng với những gì mình thích? Người ta có thể nói tôi hơi mơ mộng, mang theo cái cảm xúc của tuổi trẻ bồng bột. Tôi không phủ nhận, nhưng tôi phải hỏi, các bạn đang sống cho ước mơ của ai? Là của các bạn, hay là những kỳ vọng của gia đình? Người ta lớn lên, từ bỏ ước mơ của mình và mang theo đó ấp ủ vào những đứa trẻ, hi vọng chúng sẽ lớn lên và có thể nhìn thấy chúng thực hiện những điều đang còn dang dở. Vậy ta sẽ lựa chọn cách nào? Dù lựa chọn như thế nào thì cũng là lựa chọn của các bạn, trở thành ai hay sống như thế nào là quyết định của bạn Oán trách ai hay không cũng đều là do bạn, vậy nên bớt trở nên tầm thường mà tìm cho mình một điều bản thân muốn trở thành đi đã.

Chỉ nghĩ cho bản thân thì dễ. Nhưng nếu chỉ biết ích kỷ như vậy, ta sẽ chỉ luôn luôn dậm chân với sự ngu dốt của bản thân mình. Ta sẽ trở nên nhạt nhẽo vì chính kiến thức bản thân mình không có đủ, và cũng vì ta chẳng có một mong muốn nào cho xã hội hay những người xung quanh cả. Làm việc nghĩ về lợi ích của người khác chẳng hề dễ dàng. Có những người sẽ cười khẩy mà chế giễu một việc làm vì người khác là ngu ngốc, nhưng ngược lại, họ mới chính là những kẻ đáng thương, luôn luôn bị block trong cái suy nghĩ thiển cận của bản thân mình mà tự khiến mình thành kẻ tầm thường. Và cũng chính vì những suy nghĩ như thế nên có trở nên khác biệt và có ý nghĩa lại thành một việc khó khăn vô cùng. Hoặc như bạn cho rằng mình hài hước khi chỉ biết nói nhảm những điều không có chiều sâu. Không, điều đó không có nghĩa là bạn hài hước, bạn vẫn chỉ là kẻ nhạt nhẽo trong vốn kiến thức nghèo nàn của mình mà thôi. 

Tôi lại ngồi trong một góc phòng ở xa thành phố, chẳng có một bình drip hay một ấm trà cho tôi nhâm nhi, lại suy nghĩ về những gì mình đã làm, mình đang ở đâu, và mình sẽ làm gì.
Nhìn vào gương, mái tóc lõa xõa sang hai bên, tuy không còn cái vẻ khắc khổ của vài tháng trước, nhưng ánh mắt chợt có nét gì đó xa xăm…

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Lựa chọn dầu gội đầu sao cho đúng?


Sau tất cả những bài viết về sản phẩm tạo kiểu tóc tốt trên thế giới, hôm nay mình sẽ nói về một thứ khác ngoài các loại sản phẩm tạo kiểu tóc, mình chuyển sang nói về dầu gội, xả.

Nếu như các loại wax hay pomade mọi người đều phần nào hiểu rõ tại sao mình không nên sử dụng các loại sản phẩm tạo kiểu đểu từ tàu hay Việt đểu như loreal vàng thần thánh, clay wax bla, bla, thì dầu gội cũng vậy. Mình nhận thấy rằng mọi người quan tâm đến việc sử dụng sản phẩm tạo kiểu tốt, vì lý do… không bị trọc, rằng sản phẩm tạo kiểu kém chất lượng sẽ dẫn đến dị ứng da đầu rồi tóc gãy rụng, chẻ ngọn nọ kia. Mình đồng ý, mọi người có thể hiểu đơn giản như vậy để tránh việc không nhớ được các thành phần hóa học có hại cho da đầu và tóc. Nhưng mọi người hầu như lại quên đi mất một phần rất quan trọng sử dụng hàng ngày, đó là dầu gội/ dầu xả. Bài viết này sẽ chỉ ra một số thông tin cơ bản giúp bạn có thể tìm kiếm dầu gội/ xả hợp với bản thân mình.

1.      Các chất hóa học nên tránh.

Nếu như sản phẩm tạo kiểu tóc các bạn lựa chọn sản phẩm có thành phần tự nhiên, đặc biệt là có dòng chữ: Paraben free. (in rất rõ trên sản phẩm của Hanz de fuko, vừa mở lại lọ Claymation ra nhìn), thì dầu gội, xả cũng vậy. Các chất hóa học sau bạn nên tránh:


Nhóm sulfate:
Ammonium Lauryl Sulfate (ALS)
Sodium Laureth Sulfate (SLES)
Sodium Lauryl Sulfate (SLS) (ou Sodium dodecylsulfate)
Sodium Lauryl Sulfoacetate

Nhóm Paraben:
Methylparaben,
Propylparaben,
Butylparaben
Nhóm Silicone:
Dimethicone
Methicone
Trimethicone
Cyclomethicone
Amodimethicone
Trimethylsilylamodimethicone
Cyclopentasiloxane
Polydimethylsiloxane
Dimethiconol
C10-30 Alkyl acrylate crosspolymer
VP / VA Copolymer
Polybutene
Polyisobutene
Hydrogenated polyisobutene

Nhiều quá, nhìn thế thì loạn hết cả đầu, vậy thì mình sẽ tóm tắt lại: có 3 loại chất cơ bản các bạn nên nhớ đó là: SLS, Paraben và Silicone.

SLS là chất tẩy rửa gây kích ứng da, không phù hợp cho một sản phẩm chăm sóc tóc nói riêng và da đầu nói chung, nhưng chúng ta vẫn sử dụng hàng ngày. Trong list bên trên chúng ta đã thấy SLS là viết tắt của Sodium Lauryl Sulfate, tất cả các đồng đội sulfate có tên trong list chúng ta đều bỏ qua hết. Vậy sản phẩm dầu gội mà không rửa được bụi bẩn trên đầu thì còn làm ăn gì nữa? Dưới đây là các loại chất thay thế, khi đi mua hàng, bạn chỉ cần chú ý đến sulfate, nếu nó nằm trong list bên trên (thường khi viết tắt là ALS, SLES và SLS)  thì bỏ qua, còn không thì có thể yên tâm lựa chọn, đặc biệt là có các chất sau:


Coco Glucoside
Decyl Glucoside
Lauryl Glucoside
Disodium Cocoyl Glutamate
Sodium Cocoyl Glutamate
Sodium Cocoamphoacetate
Sodium Lauroamphoacetate
Sodium Lauryl Glucose Carboxylate & Lauryl Glucoside
Sodium Cocoyl Hydrolyzed Wheat Protein
Laurdimonium Hydroxypropyl Hydrolyzed Wheat Protein
Sodium Cocoyl Hydrolyzed Wheat Protein Glutamate
Sodium Coco Sulfate
Cocamidopropyl Betaine
Disodium Cocoamphodiacetate
Disodium Laureth Sulfosuccinate

Ok, vậy là xong về SLS, chúng ta chuyển sang Paraben.

Paraben là thành phần bảo quản, nhưng nó có thể gây ung thư, ngày nay mọi người đều mong muốn sử dụng sản phẩm paraben free nhưng nó lại có giá thành không được rẻ lắm. Sản phẩm chứa paraben sẽ dễ dàng bảo quản chất lượng hơn, chịu được khắc nghiệt như nhiệt độ trong quá trình vận chuyển, giúp đưa sản phẩm đến tay người dùng, vậy nên mọi người thường lờ đi việc này. Các chất có thể nhìn thấy trong dầu gội đều có đuôi paraben nên mọi người chú ý đuôi này khi chọn mua một sản phẩm.

Chất thứ 3 là Silicone. Silicone là thứ bạn thường bỏ qua nhất, và nó xuất hiện ở hầu hết sản phẩm dầu gội trên thị trường.

Nếu như các sản phẩm công nghiệp phổ biến như Romano hay Clear hay hầu hết các sản phẩm đại trà trên thị trường thường có Sulfate, gội xong cảm thấy rất sạch ngay lúc đó, thì silicone lại là chất khiến cho bạn cảm thấy mượt tóc. Tóc sau khi gội sẽ rất mượt mà (nghe quen đúng không?) và bạn cho rằng điều đó là tóc bạn đẹp? No no no, đấy là tác dụng của silicone. Vậy tác hại của nó ở đâu? Dầu gội có chất này thường sẽ phủ một lớp silicone lên trên tóc và da đầu, sự mượt đó là bạn đang sờ và silicone, chứ không thực sự là tóc của bạn. Mặc dù nó tạo nên một lớp màng bảo bệ tóc và da đầu khỏi những tác động của môi trường, nhưng như một con dao 2 lưỡi, nó cũng làm do da bạn bí, dễ dàng sinh mụn, gàu và khô xơ tóc. Nhận biết Silicone thì phổ biến nhất là dimethicone và các biến thể khác được liệt kê trong list bên trên. 

Ở đây mình đặc biệt nhấn mạnh, dimethicone là chất phổ biến nhất, và cũng là chất khó tan nhất, vì vậy khi gội rửa nó cũng khó trôi đi, dẫn đến sự việc con dao 2 lưỡi như trên. Các loại chất còn lại trong list cũng có thể châm trước được.  

2.      Gợi ý một số loại dầu gội/ xả:
Nhiều hóa quá, không phải dân chuyên hóa hay các chị em thì nhớ sao được. Ngoài việc nhớ 3 loại chất không nên có là Silicone, SLS và Paraben, thì các bạn có thể tham khảo một số loại dầu gội/ xả sau đây:
Odouds: một sản phẩm thủ công từ nhà Odouds huyền thoại, quá nổi tiếng trong hair game. Có giá khoảng 500k 1 chai

Morris Motley Cleansing Oil: Một sản phẩm 2 trong 1 của Morris Motley, cá nhân mình không thích 2 trong 1, nhưng đây là một sản phẩm rất tiện cùng mùi rất sang, Morris chưa bao giờ làm mình thất vọng.

Organic Care: sản phẩm giá rất rẻ, 106k cho 400ml, thứ duy nhất có trong loại dầu gội là là một loại Silicone, làm tóc mềm mượt nhẹ, tác hại không quá nặng trên tóc, vẫn tốt hơn nhiều so với đa số dầu gội mọi người đang sử dụng.

Natural Siberica: Đây là loại mình đang sử dụng, có giá khá rẻ, bằng một nửa so với sản phẩm thủ công như Odouds hay Morris Motley, khoảng 200k cho 1 chai 400ml, mùi hương rất dễ chịu, thuộc nhóm cây cỏ.

Nếu không tìm thấy hay mua được các loại dầu gội kể trên, các bạn có thể cầm theo chính bài viết ngày, soi thành phần trong các sản phẩm để mua được loại dầu gội phù hợp với túi tiền, địa lý và không có chất gây hại. 

Lưu ý nho nhỏ: khi sử dụng các sản phẩm trên, bạn có thể sẽ không cảm nhận được gì, thậm chí cảm thấy nó kém hơn so với các sản phẩm đại trà, như chải tóc thấy không mượt, da đầu không mát lạnh, nhưng nó hoàn toàn tốt cho tóc của bạn, chất tóc bạn có được cải thiện hay không phụ thuộc vào việc bạn chăm sóc nó như thế nào, dưỡng nó ra sao, và việc không sử dụng sản phẩm có chất gây hại sẽ là nền tảng để các sản phẩm chăm sóc tóc khác đạt được hiệu quả của mình. 
Trong giai đoạn chuyển sang sản phẩm dầu gội organic, tóc của bạn có thể sẽ có các hiệu ứng rít, bết, hoặc cả hai, nhưng cũng đừng lo lắng, qua thời gian kết hợp cùng các loại dầu dưỡng khác, tóc của bạn sẽ được cải thiện đáng kể.


Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Bốn mảnh tình Royal Enfield- Doppelgänger


Okay tôi biết là có nhiều người nhắc về Royal Enfield, về hiệu năng của nó, nhưng đây sẽ là một bài viết “khác” so với những gì các bạn từng đọc. 

Royal Enfield là sản phẩm chủ đạo của Doppelgänger- Kẻ song trùng, là một cream wax cân bằng ẩm, hướng đến sự thoải mái và nhẹ nhàng tự nhiên cho mái tóc của người sử dụng.



Thương hiệu: Tôi không tiếp xúc với người sáng lập thương hiệu, nhưng các thông tin trên fanpage chính thức của hãng, các thông tin ngoài lề, và dựa vào cảm quan của tôi, Doppelgänger là một cái tên có ý nghĩa, thể hiện hoàn toàn tinh thần của nhà sáng lập. Doppelgänger được tách ra từ Toctaicacthu, cùng với một thương hiệu song sinh khác là 3lizard, vì thế mà tôi cảm thấy cái tên "Kẻ song trùng" rất phù hợp. Nhà sáng lập thương hiệp có lẽ cũng mong muốn các sản phẩm của mình sẽ tái hiện lại hình ảnh những thứ đã rất nổi tiếng trong đời sống từ xưa đến nay. 


Tổng quan sản phẩm: Royal Enfield thể hiện mình là kẻ song trùng của những chiếc motor lâu đời nhất thế giới đến từ Enfield Cycle Company, được sử dụng từ năm 1901, những chiếc xe chuyên dụng từng rất thịnh hành suốt thế chiến thứ I và II. Đặc biệt, chiếc xe Royal Enfield WD, còn được gọi với tên gọi Flying Flea- 125cc được thiết kế để có thể thả dù không quân cho quân đội Anh. Từ năm 1955, Royal Enfield được sơn màu đỏ và dần dần thay đổi thiết kế hiện đại hơn nhưng vẫn giữ được nét đặc trưng của mình.

Phiên bản Royal Enfield của Doppelgänger đã mang toàn bộ âm hưởng của những chiếc xe đó. Với hình ảnh là một động cơ xe máy màu đỏ, như một phần nào tái hiện lại ngoại hình của dòng xe nổi tiếng năm nào.

Hiệu năng của Royal Enfield cũng thể hiện tinh thần từ kẻ song trùng của mình. Với chất sáp nhẹ, scoop out dễ dàng, dễ đánh tan. Khi apply sản phẩm lên tóc cho cảm giác nhẹ nhàng, độ kết dính tốt, độ ẩm của sản phẩm cũng tương tự như dầu máy trơn tru của chiếc xe, nhưng chất sáp không hề dính tay, tạo cảm giác rất sạch. Khi apply sản phẩm, tôi hay lấy từng chút một, độ khoảng 1/3 scoop cho một lần lấy wax. Kết dính vừa phải không tạo cảm giác rít khi tạo kiểu bằng tay, nhưng có áp lực nếu sử dụng lược để chải. Sản phẩm khi vuốt hơi ẩm, nhưng sẽ hơi khô lại ở mức cân bằng

Điểm yếu của sản phẩm:
Tôi có một chút lo ngại cho những người có mái tóc dầu trong mùa hè,  vì sản phẩm không phải là một sản phẩm hút dầu nên hiệu năng sản phẩm khi sử dụng sẽ không được tốt như một chất tóc trung bình. Volume sẽ sập nhanh hơn
Ngoài ra những người có mái tóc mỏng và cực thưa cũng khó sử dụng sản phẩm này. 
Tôi sẽ không đưa ra một ý kiến khẳng định ở đây vì chính xác hợp hay không thì phải trải nghiệm.  Nhưng gợi ý của tôi có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí hơn nếu cảm thấy hứng thú với sản phẩm này. 


Volume: sản phẩm cho độ phồng cao, rất phù hợp cho các kiểu tóc mái thịnh hành ngày nay như Quiff, Pompadour.
Texture: Texture to hay nhỏ tùy thuộc vào sở thích mỗi người, sản phẩm có thể đáp ứng hoàn toàn.
Sản phẩm rất thích hợp cho những người có chất tóc từ trung bình đến dày, dễ sử dụng, mạnh mẽ như chính phiên bản xe cộ từ thời chiến của mình.
Mùi hương: Khác với xe máy, điểm đặc biệt của sản phẩm tạo kiểu là mùi hương, tạo nên nét rất riêng cho từng người sử dụng. Dù cho bạn có dùng chung một sản phẩm, nhưng mỗi phiên bản mùi khác nhau dựa trên sở thích của mỗi người sẽ là điểm khác biệt, cũng như thể hiện một phần cá tính con người vậy.


Doppelgänger tung ra 4 phiên bản mùi giới hạn nhân dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5: Red Velvet, Honey Cinnamon, Apple Caramel, và Strawberry Jam.

·         Red velvet: Như một chiếc bánh ngọt đỏ nhung nồng nàn, say đắm. Mùi đồ ăn luôn luôn là mùi lưu hương lâu nhất dù ở bất kì hoàn cảnh nào. Red velvet mang âm hưởng của Bắc Mỹ, là kiêu sa và lãng mạn, như chiếc bánh hay được sử dụng để đặc biệt làm quà tặng. Red velvet là mảnh tình đầu tiên được “Kẻ song trùng” giới thiệu- kiêu sa, và cổ điển.

·         Honey Cinnamon: Tự hỏi rằng có bao giờ cô đơn trong một mùa Giáng sinh? Hay thời tiết mùa đông miền Bắc rét căm căm mà yên sau vẫn trống trải? Một cốc nước quế mật ong là đáp án cho những đêm cô đơn một mình. Mảnh tình này thích hợp cho một mùa đông lạnh, với thời tiết lạnh khô khiến cho form tóc giữ lâu hơn, đảm bảo cho sự một mình vẫn ổn. Hmm, thật ra tôi nghĩ đây là mảnh tình đơn phương!


·         Apple Caramel: Không phải là một chiếc bánh, mà chỉ như một chiếc kẹo ngọt. Mùi táo trong phiên bản này không nhiều, nó chỉ có tác dụng làm dịu đi mùi hơi đắng và ngọt trộn lẫn. Mùi hương chính vẫn là Caramel đặc trưng, ngọt và đắng của đường nung nóng. Mảnh tình “kẹo ngọt” là mảnh tình ai cũng từng trải qua, tình đầu.

·         Strawberry Jam: Mứt dâu thật ra thiên về trái cây chín mọng hơn là một món ăn ngọt. Tạo cảm giác fresh hơn tất cả các phiên bản còn lại. Dâu nịnh mũi, cá nhân tôi thấy rằng đây là phiên bản mùi dễ sử dụng nhất trong 4 mùi hương lần này. Mùi hương phóng khoáng, nên sử dụng trong mùa hè, an toàn và trẻ trung. Tương tự như vậy, đây là mảnh tình tuổi trẻ.

Bốn phiên bản mùi lần này của Doppelgänger là 4 mảnh ghép riêng biệt, tùy thuộc vào sở thích từng người mà sẽ chọn cho mình mùi hương riêng, những mùi hương sẽ không bao giờ trở lại lần nữa (ít nhất là trong tương lai gần).



Bài viết trên đây chỉ mang tính chất tham khảo ý kiến cá nhân của người viết, không phải ý kiến đại trà. Hình ảnh được lấy (chôm) từ page chính thức của Doppelgänger, và xin phép chính chủ của Gentle Grooming. 

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Sau một ngày lạnh

Hà Nội lại trở lạnh, một cách đột ngột. Tôi vẫn thường nghĩ, ngoài mùa thu ra, tất cả các mùa đều kinh dị, nên việc có một cơn mưa nhẹ kèm theo nhiệt độ giảm sâu cũng đủ để cảm thấy dễ chịu. Ta sẽ làm gì trong ngày vừa lạnh vừa mưa, sẽ nằm cuộn tròn trong chăn ngủ, hay bước ra đường với một chiếc ô?

Tôi hít thở sâu, dường như muốn xả hơi não một chút sau một chuỗi ngày dài căng thẳng với suy nghĩ và ôn tập. Trời bỗng nhiên lạnh sẽ luôn luôn là một dịp đặc biệt, tôi khoác chiếc trench coat đen lên người, mặc một mùi hương toàn tuyết tùng và oải hương và bước khỏi nhà. Gió lúc này vẫn còn chưa mạnh, nhưng độ ẩm cũng đủ để xua tan đi cái bụi bẩn hay khói xe cộ của đất thủ đô chật hẹp.

-          Vậy thì bố mày xin, coi như quà sinh nhật, nhé.
-          Đệt, ok, qua xừ nó sinh nhật tao nên cuối cùng lại là tao tặng quà mày à.

Trong không gian quán cà phê chật hẹp, tối nhưng lại phù hợp với những câu chuyện phiếm bên tai, đồ uống ngon, và trao đổi những sở thích cá nhân, đảo mắt nhìn những người khách từ đủ loại ngành nghề khác nhau, nhưng luôn toát ra một cái chất riêng biệt rất cuốn hút; như vậy còn gì hơn nữa?
Tôi chưa bao giờ tự coi bản thân mình là người sành sỏi, nhưng luôn muốn tìm hiểu mọi thứ. Cậu bạn tôi từng nhận xét: “Chỗ quái nào cũng thấy có mặt nhỉ?” Và đó chẳng phải câu nói đùa, nhưng vì tôi còn chưa đạt đến sự sâu sắc mình muốn, vậy nên tôi muốn giữ lại cho riêng mình để gặp gỡ những người hiểu biết hơn.


Tôi chẳng cố giữ cho bản thân mình bận rộn nữa, cũng chẳng còn cảm thấy thật sự mệt mỏi như những chuỗi ngày trước đây tôi đã từng viết. Và còn cảm thấy nhẹ nhàng khi buộc phải từ bỏ những thành tâm của bản thân mình với một cái lắc đầu ngao ngán. Suy cho cùng thì, người ta có muốn ở bên nhau không thì cũng cốt chỉ ở một cái tình. Sinh nhật, không cần tặng quà. Cái quan trọng là trân quý vẫn không thay đổi. Tôi có những người bạn chẳng bao giờ thèm chúc, nhưng chẳng bao giờ quên nhau. Tôi và bạn, một người là con trai, một người là con gái, năm bảy năm vẫn chẳng có gì thay đổi, dù cho có khi cả vài tháng mới gặp mặt, thì bước vào đâu vẫn “match” như “hai cơ thể đắp lên cùng một bộ xương”. Vẫn luôn là những tách cà phê nhẹ nhàng, hay một ly cocktail thơm dịu.
Người ta càng lớn, càng hình thành lên cái tính cách và tư tưởng đặc trưng của bản thân mình, và tất cả những gì không nằm trong phạm vi suy nghĩ và quan điểm chấp nhận được thì đều có thể dễ dàng biến đi mất. Khoảng cách giữa những người từng thân thiết có khi lại tăng lên, và cuối cùng cũng chỉ mong sự chân tình.

Tôi biết mình vẫn chưa dừng lại, vẫn giữ cho bản thân những quan niệm mà nhiều người không chấp nhận được. Chẳng sao cả, tại sao mình phải quan tâm đến suy nghĩ của những người không bao giờ hiểu được mình? Bản thân mỗi người là một bản ngã riêng biệt, chẳng ai có thể hiểu được bạn nếu như bạn chẳng hiểu nổi chính bản thân mình. Keep calm and all in control. Create the rules, and break some of them. 

Sometime we search for something but discover another. Even though I didn’t find the mystery girl. I did find out something that very important about myself… I’m awesome. _ Barney Stinson

Sau mỗi hình xăm luôn luôn là một câu chuyện, sau mỗi mùi nước hoa lại là chiều sâu, và sau mỗi cử chỉ dáng đi, cách nói chuyện lại là tính cách của một người. Điều đó không đúng? Không quan tâm. Bạn có chắc rằng mình chẳng bao giờ đánh giá người khác dựa trên những ấn tượng ban đầu?


Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

Em đã bao giờ cô đơn trong chính mối quan hệ của mình chưa?

Thời tiết miền Bắc nóng lên trong khoảng 1 tuần, cậu làm một kẻ rỗi việc thưởng thức những ngày thảnh thơi cuối cùng trước khi quay trở lại guồng quay của Hà Nội. Những ngày tháng vô lo vô nghĩ như thế có lẽ sẽ cứ vậy mà trôi đi một cách hoàn hảo để cậu thưởng thức nốt cái nét yên bình ở nhà của cậu, đi ra ngoài gặp gỡ bạn bè, viết linh tinh một vài dòng và đưa con chó của cậu chạy loanh quanh. Ừ, nó sẽ vẫn đẹp như thế nếu như cậu không “gần như” bị cuốn theo một dòng cảm xúc khác.


Rum coke là đồ uống ưa thích của cậu, vì nó là mixed drink giữa 2 thứ cậu thích nhất. Và tất nhiên, một tối thứ năm không vui vẻ cho lắm thì ngồi đung đưa ở một quán pub ấm cúng nghe US/UK là một lựa chọn không tồi. À, nhưng mà có vẻ cậu không may mắn cho lắm khi vừa bước chân ra khỏi “Pub-an-toàn” trong trạng thái hơi ngà ngà thì saxophone và blue jazz được chơi sống ngay bên cạnh khiến cậu phải thốt lên: “really, nó nằm ở ngay đây, ngay chỗ mình hay lui tới, mà mình không phát hiện ra để vào?” Cậu tặc lưỡi tiếc vì đó hoàn toàn là một lựa chọn tốt hơn cho tâm trạng của cậu. Tại sao mọi thứ lại không được như ý muốn? Chắc là vì… cậu đang mặc blazer vải wool bên ngoài sơ mi cổ tàu cùng chinos và sneaker… Chuyện gì xảy ra nữa? Black Captain double giá, đúng là mọi thứ suy sụp mà. Tối hôm đó cậu cũng không ngủ được, đơn giản là vì một tách robusta pha với sữa được nạp vào người cậu lúc chiều.

"Sometimes everything is suddenly really simple, You step out and you see where you are really clearly. You see yourself, and you think, ‘Fuck this shit." _ The end of the f***ing world



Cậu lóc cóc mang đồ và xe ra ga, đặt lưng ngồi vào ghế và chờ đợi chuyến tàu chạy ở khoang hạng nhất. Tất cả mọi thứ liên quan đến thành phố này đều đang được chuyển mình, điều mà toàn bộ những đứa trẻ tầm tuổi cậu đều nhận ra và thoải mái với điều đó. Cái khoang hạng nhất này cũng vậy, cậu có thể thoải mái ngồi đó bắt wifi ba tiếng cho đến khi đặt chân lên đến Hà Nội. Ngoài trời hai bảy độ, hơi cao cho một mùa xuân. Ngày hôm đó “có lẽ” sẽ là ngày đẹp trời.

Cậu chuẩn bị kĩ càng, test sẵn chỗ cho một cuộc hẹn, mùi vetiver quyện vani chỉ thoang thoảng nhưng vẫn nghe được từ sau gáy tỏa lên cánh mũi, ngoài trời 24 độ, và không có sao. Và rồi cuối cùng cậu lại thốt lên: “Mẹ kiếp!!!”- một lần nữa. Đây là lần thứ 2 cậu phải buột miệng chửi thề trong vòng một tuần, chính xác hơn là trong chính câu chuyện của bài viết này. Một người như cậu có thể chửi thề ở bất cứ đâu với những người thân quen khi vui vẻ, nhưng trong những tình cảnh như thế này, cậu luôn luôn là một phiên bản khác, thế mà cậu chẳng cầm được miệng mình. Cậu chửi cho một mình cậu nghe, một cái thở dài, một cái lắc đầu, và quay xe đi trong đêm tối.

"That was the day I learned that silence is really loud"



Ba tiếng sau trời đổ mưa, mưa to lắm, mưa ào ạt như chính cái tâm trạng của cậu lúc này vậy. Cứ trào ra khiến tay cậu chỉ muốn viết, viết, và viết, nhưng cậu chẳng biết mình nên viết cái gì, cứ lấn cấn gõ rồi xóa đi toàn bộ. Gió thổi mạnh, mưa tắt, và đêm tối hiu quạnh. Nhiệt độ còn 16, là những ngày cậu cất hết đồ đông đi rồi…

-          Em muốn thử cảm giác cô đơn thật sự, chỉ một mình và không còn bất kì một ai bên cạnh cả, em sẽ đi ăn mừng.
-          Ừ, vậy em đã bao giờ cảm thấy cô đơn trong chính mối quan hệ của mình chưa. 

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

A new day

Tôi thức dậy muộn, kết quả của một đêm xem Narcos trên Netflix nét căng trên cái TV ở nhà, đúng là sống khổ về nhà mới thấy sung sướng. Ngồi đợi cho phin cà phê mới nhỏ giọt cho hết ở cái sân thượng của cái khu phố chẳng quen cũng chẳng lạ này. Nhấp một ngụm, dù cũng tự nhủ đến trưa sẽ nôn nao vì không ăn gì nhưng cái cảm giác yên bình khi ngắm nhìn khu phố không nhộn nhịp, cũng không có việc gì phải làm, giống như vừa trút bỏ đi những đống lộn xộn đang tồn tại mà bao nhiêu ngày tháng chỉ biết cười trừ cho qua.


Việc đầu tiên làm trong kì nghỉ của mình là là lượt lại quần áo và sắp xếp lại cái tủ của mình, thứ đã bị lộn xộn sau thời gian, dù rằng tôi chẳng mấy khi ở nhà. Tôi đã bỏ quên đi cái thói quen là áo một khoảng thời gian, cũng như bỏ quên đi 1 phần trong việc luyện tập cách tỉ mỉ và quan sát từng chi tiết nhỏ của cuộc sống thường ngày. Việc đó chiếm lấy mất vài tiếng đồng hồ, kĩ năng không mất đi, và dĩ nhiên kéo theo sự hài lòng nhất định.


Tôi từng có một nỗi ám ảnh, à không, có lẽ nó vẫn còn đeo bám tôi đến ngay giây phút này. Hậu quả của nó có lẽ còn kéo tới tận tương lai và việc tốt nhất có thể làm là chấp nhận nó như một phần cuộc sống của mình. Dù sao thì để cho nó trở thành một nỗi ám ảnh cũng là do bản thân tôi, vậy nên tôi phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình.


Tôi cảm thấy bản thân là một người may mắn, dẫu cho rằng khoảng thời gian suy sụp của tôi cho tôi rất nhiều thứ không đáng có, nhưng đổi lại cho tôi nhớ lại những thứ mà tôi quan tâm, những thứ mà tôi đã tự tạm thời bỏ qua như cái ego của chính mình để ngồi đó với vấn đề mentality và yêu cầu người khác phải cảm thông. Cảm thông cái gì chứ? Đừng expect cao quá để rồi mọi thứ xảy ra không kiểm soát được.

Tôi mới nghe được từ một người mà tôi thường tham khảo từ lâu: “em phải cư xử, có thói quen, nói chuyện như cái mục đích em muốn hướng tới, tất nhiên, khi mà em bắt đầu cái bước như thế, thì có 2 cái, cái thứ nhất em sẽ cảm thấy rằng em đang tự lừa dối bản thân, vì em đang cư xử, đang nói ra những cái câu mà ở vị trí hiện tại em chưa được quyền nói ra, cái thứ 2, nhiều người thực sự người ta sẽ cười thẳng vào mặt em, người ta sẽ bảo là em không thực tế, là ảo tưởng sức mạnh, nhưng em đừng nghe, tại vì sao? Tại vì em muốn trở thành một người như em mong ước, thì em phải có những thói quen của một người như thế, và từ việc xây dựng nền tảng, em mới có được cái sự thành công của em.” Và chợt nhận ra bản thân như vừa mới ngủ một thời gian so với trước. Nào ai có hiểu được người khác bằng chính bản thân họ, mấy ai hiểu được những đêm cô quạnh thở dài lo nghĩ, nào ai có hiểu được những điều khó khăn phải làm mà không bao giờ được phép nói ra. Vậy nên, nếu chẳng liên quan, và không đúng, thì không nên để tâm.


Cái sự ám ảnh của tôi còn đang dẫn đến một việc không hề dám chạm tay nắm lấy một điều có thể là quan trọng. Liệu tôi có muốn để mất cơ hội hay không? Liệu cảm giác của tôi là đúng? Liệu tôi có lost of control như trước nữa hay không? Khi đó còn có ai giữ tôi lại, kéo tôi ra như những lần trước nữa?
Để miêu tả ư, tôi không biết, nhưng nếu bạn có là fan của HIMYM, sẽ nhớ đến đoạn hội thoại này, và nó gần như là câu trả lời cho những gì đang xảy ra vậy:
-        
  I used to believe in destiny, you know? I go to the bagel place, see a pretty girl in line, reading my favourite novel, whistling the song that’s been stuck in my head all week and I think: “Wow,… maybe she is the one?” Now I think: “I just know that bitch is going to take the last whole wheat everything bagel”
-          You are just been focus on work
-          No, it’s more than that. I stop believing. Not in some depressed Im gonna cry during my toast way. Not in a way I even noticed until tonight. It’s just, every day I think I… believe a little less, and a little less, and a little less, and that sucks. What do I about that, Scherbatsky?
-          You are Ted Mosby. You start believing again.
-          In what? Destiny?
-          Chemistry. You got chemistry, you only need one other thing.
-          What’s that?
-          Timing. But timing’s is a bitch.


Thật ra thì, hít thở sâu, mặc sơ mi và khoác blazer ra ngoài, làm những gì mình muốn, giữ lấy cái mục tiêu của mình, mặc xác cái lăn tăn đi, chẳng sao cả, chẳng phải chuyện gì phạm pháp, thì cứ thế mà làm. Ngày mới lại bắt đầu