Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Vết sẹo


*note: em vẫn thường thắc mắc, vì sao tôi chẳng bao giờ viết gì tình cảm cho em cả. Chẳng như những người khác, thể hiện mình ở khắp mọi nơi...

Tôi luôn quan niệm rằng, tất cả những cô gái đi ngang qua cuộc đời, đều để lại những ấn tượng và bài học hình thành nên con người tôi ở hiện tại. Và khi em ở bên tôi, vẫn là một âm thanh trong trẻo đặc biệt vang lên giữa những âu lo thường trực...

"... Anh ngáp dài
Giấu giấc mơ em sâu vào chăn gối...
Xanh thật xanh một câu hát ru rồi phai nhòa
 phai nhòa trong ban sớm..."

Em có một vết sẹo to và dài gần bụng phải, thậm chí em chẳng còn nhớ nó là do đâu nữa. Em vẫn luôn tươi cười đầy sức sống. Dù rằng thoạt nhìn em chẳng hơn ai...

Một khoảng thời gian tôi chẳng thể ngừng nghĩ về vết sẹo của em. Nếu chỉ nghe thôi thì chẳng thể nào tôi hình dung ra những khó khăn em phải trải qua từ khi còn bé xíu. Tôi cứ nhìn theo mãi, tay khẽ chạm run run chạy dài cạnh vết sẹo bên hông.  Ngay lập tức tôi chỉ muốn ôm em hôn em và mong em những điều tuyệt vời nhất.

"... Nhiều khi anh đã cố đi tìm vội vã
Để có một giây viết lên tình ca
Em đi lặng lẽ rất nhanh vượt qua anh
Giờ anh nhìn thấy bóng em bên trong màu xanh..."

Em vẫn tươi cười, luôn cảm thấy tự hào vì bản thân mình. Phải rồi, mọi khó khăn và nỗ lực là cách mà em sinh ra, nó sẽ chẳng làm em cảm thấy tủi thân mà ngược lại, làm em thật đặc biệt...

"... xanh màu lá xanh đại dương
Em là nắng anh là sương..."



Tôi và em đến với nhau không một vướng bận, nhưng khám phá những bí mật trong nhau lại làm tôi thêm những thương nhớ...

2 nhận xét: