Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Vu vơ...

Cũng đã khuya và tôi ngồi trên bàn máy tính, bên cạnh tôi hôm nay là chút ngũ cốc lấy sức làm việc. Cõ lẽ mọi việc đang đổ dồn lên đầu để giữ tôi luôn bận rộn
Thời tiết cuối xuân vẫn khó chịu, dù rằng nó là vào những ngày sinh nhật tôi thì tôi vẫn chẳng ưa nổi, ẩm ướt, bụi bẩn, đến quần áo mặc còn phải hạn chế lại nếu không muốn đột nhiên chiếc áo len cashmere ưa thích nhúng bùn. Mưa vẫn rơi nhẹ, dày đặc và dai dẳng.
Gần đây tôi hay nhận những lời nhờ vả, một phần để giữ mình bận rộn, một phần vì những việc đó sẽ giúp tôi có thêm mối quan hệ, giúp tôi biết cách ứng xử và quan trọng hơn cả, tôi cần chuẩn bị hành trang thật tốt trước khi bước ra ngoài.
Đôi khi hiệu quả sau này của bạn lại đến từ những việc mà bạn không ngờ tới, bạn nhận lời giúp đỡ, thật lâu sau đó họ sẽ vui vẻ giúp lại bạn.
Thế nhưng nhiều việc chồng chéo lên nhau khiến tôi giống như đang thử thách chính mình. Tôi tập một thói quen những ngày thường chỉ được ngủ 6 tiếng, giữ khoảng thời gian còn lại để sắp xếp công việc, học tập và chạy theo những thú vui của bản thân. Để thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn thì thật khó, tôi đang cảm thấy áp lực, tôi muốn nghỉ ngơi 1 ngày... 

..................
Đối mặt với một người thiếu kỹ năng thật khó. Họ chẳng xấu, họ đôi khi chỉ là hơi vô tâm và không hiểu chuyện, cái tôi của họ quá cao, nên nhiều khi sẽ khiến bạn giận tím mặt. Còn tôi? Tôi thực sự chưa tìm ra cách có thể nói họ nghe về những điều cần học hỏi, thế giới của họ quá nhỏ bé đối với tôi...

Tôi ghét cái cảm giác bỏ công sức ra mà chẳng có điều gì mang lại, những lúc như thế tôi lại ngồi gục xuống, trầm tư và suy nghĩ. Liệu rằng tôi đã sai ở đâu? 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét